Minh Vinh Hứa
Giữa cả rừng nước hoa như thế này, tui thấy việc mọi người so sánh một mùi hương với những mùi cùng tông hay cùng style cũng khá là hữu ích để mình hình dung xem nó sẽ như thế nào. Đôi khi tui cũng kiểu "Ủa rồi đang nói cái gì vậy??", nhưng dù sao thì nó vẫn có cái hay riêng. Nói trước là tui cũng có thể sai nha, nhưng với tui thì La Couche Du Diable khá dễ tả, nó là một mùi labdanum và hổ phách đậm nét, kiểu hơi hướng giống Laudano Nero của Terenzi nhưng mà không có mùi thuốc lá. Đúng rồi, KHÔNG có thuốc lá, và nó cũng không bị nồng nặc quá mức. La Couche nghe sang chảnh và tinh tế hơn nhiều. Nhìn vào cách dùng nguyên liệu là biết ngay chất Lutens rồi, cực kỳ xịn sò, không hề bị ngọt gắt mà vẫn có sức hút và độ tỏa nhất định. Tui không biết có chai Lutens nào khác có mùi gần giống thế này không, nhưng chắc chắn cái cảm giác mà nó mang lại không khác mấy so với Le Participe Passé. Tuy nhiên, nếu Le Participe Passé có nhiều nét tương đồng với các dòng đời đầu, thì La Couche rõ ràng là ít phức tạp hơn (kiểu không có cả tấn gia vị trộn vào ấy), tui thậm chí còn dám nói cái mùi này giống như một bản nhạc chỉ có một nốt vậy. Chỉ là labdanum và hổ phách theo kiểu trầm mặc, thanh lịch thôi. Thỉnh thoảng tui có ngửi thấy chút cam hay hoa hồng, nhưng nếu nói mấy cái đó làm nên linh hồn hay tạo ra cú twist gì cho chai này thì tui nói dối đấy. Tui thích Laudano Nero nhưng đôi khi thấy nó hơi nặng nề, còn với La Couche thì không bị vậy, dù là lượng labdanum quá lớn thì cũng cần một hoàn cảnh nhất định để xịt. Tui chắc chắn là thích nó rồi, nhưng vì trong lòng tui có quá nhiều cực phẩm của nhà Lutens nên chai này vẫn chưa có chỗ đứng ngay được. Biết đâu đấy, có khi là mùa đông tới thì sao?