Đây là một mùi hương "niche", mà đã là đồ của Serge Lutens thì toàn là nghệ thuật thôi, nên đừng mong nó sẽ hợp với số đông. Nhưng một khi mình đã để cái "làn khói" này thấm vào từng tế bào, nó sẽ tạo ra một bầu không khí cực kỳ quyến rũ và mê hoặc. Mùi này đậm chất tối tăm, bí ẩn và gây nghiện; là sự pha trộn giữa các nốt hương nhựa cây, balm, hổ phách, ngọt lịm như siro cùng một chút hoa hồng tối, cam và gỗ. Tất cả đều được cân bằng và hòa quyện cực kỳ mượt mà nhờ bàn tay bậc thầy của dòng nước hoa nghệ thuật.
Cái tên của em này nghe qua cứ tưởng là kiểu địa ngục, đen tối hay gì đó khó chịu lắm, nhưng khi xịt lên thì mình thấy nó rất táo bạo chứ không hề gắt. Nó tối nhưng không gây khó chịu, miễn là bạn thuộc team mê tông mùi dark, cay nồng, gỗ, ngọt, nhựa cây hay phong cách phương Đông. Chắc chắn em này không dành cho những ai thích kiểu tươi mát, cam chanh, hoa cỏ nhẹ nhàng hay mấy mùi "blue" thanh khiết đâu. Dù sao thì tên nó cũng là "La Couche du Diable" mà (hình như là "giường của quỷ" hay "tã của quỷ" nhỉ?).
Với mình, đây đúng là một viên ngọc quý độc nhất vô nhị. Độ tỏa và độ lưu hương của em nó ở mức vừa phải, không kiểu lấn át cả căn phòng như mấy loại nước hoa nồng nặc khác, nhưng cũng không hề mờ nhạt. Chất lượng cực kỳ tuyệt vời, mang tính khẳng định bản thân rất cao, nên chắc chắn sẽ có người chú ý và đưa ra nhận xét, dù là khen hay chê. Nó cũng giống như khi mình ngắm tranh của Picasso vậy, có người sẽ cực kỳ yêu, nhưng cũng có người không thể cảm thụ được.