Nốt hương chính:
immortelle đắng (đắng hả? —— ừ, chắc chắn luôn)
táo đỏ ("jujube", mình biết là có thể bạn chưa nghe từ này bao giờ, nhưng cứ google là ra nhé!)
labdanum ("hổ phách")
nhựa hương (chắc chắn là có nha)
trầm hương ảo (ủa, có thật không ta?)
-
Tóm lại là
Mùi immortelle đắng nhẹ, bay nhanh, hòa quyện mượt mà trên nền táo đỏ ngọt dịu, sau đó khô dần thành mùi labdanum giống như hạt táo đỏ khô, rồi cái vị labdanum ngọt nhẹ này lại quyện cùng tông thảo mộc đắng kiểu như Amber Sultan.
Tiếp đến là một quãng nghỉ ngọt kiểu "gỉ sét" của đinh hương và quế, hòa vào mùi labdanum hạt táo đỏ rồi nhập làm một.
Sau một hoặc vài tiếng, mọi thứ nhạt dần. Trong cái lớp nền labdanum khô khốc đó, mình thấy thoang thoảng mùi nhựa hương.
-
Chi tiết hơn
Mọi người không cần đọc phần này đâu. Thật đấy.
Nếu ai đã từng "không may" ngửi thấy immortelle absolute thì mình tin là nó sẽ ám ảnh tâm trí bạn luôn.
Nó không hề giống kiểu mùi siro phong ngọt lịm thường thấy trong nước hoa đâu, cái bản chất của immortelle absolute tự nhiên mà mình biết là kiểu đắng thảo mộc + mùi thức ăn bị cháy, y hệt cái cảm giác lúc mới xịt chai này vậy.
(Tất nhiên là mình có thể sai... Nếu bạn biết cái vị đắng đầu này đến từ đâu thì nhắn mình nhé.)
Nhưng mà mùi vẫn ở mức chấp nhận được nhờ có táo đỏ cân lại. Cái vị ngọt này đã gánh vác khá nhiều cho cái sự đắng ngắt của immortelle.
Để làm mọi thứ thêm "khó nhằn", một chút chua nhẹ kiểu acid Vitamin C (có thể là bergamot?) xuất hiện; trong khi đó, nốt táo đỏ dễ chịu lại được hỗ trợ bởi một tông ngọt dịu khác (myrrh? Nó giống kiểu thảo mộc ngọt thanh ấy.)
Sau đó, phần thịt táo đỏ ngọt ngào biến mất, chỉ còn lại cái "khung xương gỗ" của hạt táo đỏ, chính là mùi labdanum đặc trưng —— với mình, labdanum lúc nào cũng có mùi nửa gỗ nửa nhựa của hạt táo đỏ.
Tuy nhiên, immortelle đắng vẫn để lại "di sản" của nó: một tông thảo mộc đắng (như lá nguyệt quế???) giống Amber Sultan, nó cứ len lỏi vào cái mùi labdanum hạt táo đỏ đó.
Rồi một khía cạnh khác hiện ra: quế và đinh hương kiểu "gỉ sét" trở nên ngọt và mạnh hơn.
Lúc này, nước hoa bắt đầu luân phiên giữa hai thái cực: táo đỏ + thảo mộc đắng, và quế/đinh hương ngọt kiểu gỉ sét. Rồi hai cái này dần dần quyện vào nhau.
Cuối cùng, cả mùi hương dịu lại. Cái vẻ khô khốc của labdanum hạt táo đỏ, có lẽ kèm theo chút gì đó kiểu gỉ sét (?), được làm mềm bởi một chút gì đó dịu dàng như hoa hồng và một xíu xiu mùi dừa ngọt béo (coumarin?).
Kết thúc câu chuyện, chỉ còn lại mùi táo đỏ khô và labdanum, có lẽ có thêm chút quýt ảo giác và chắc chắn là đi kèm với một chút nhựa hương chua kiểu "nhựa" khó tả.