Ben Quang
Dạo gần đây tui đang lún sâu vào thế giới của nhà Serge Lutens. Bắt đầu từ La Religeuse mấy năm trước – một mùi hương ấm áp, xạ hương và nhài cực phẩm, rồi tới Gingembre, Chergui, Fille en Aiguilles... và giờ là em này. Tui thấy nhà này thường xoay quanh 3 tông chính: hoa trắng ấm ngọt kiểu xạ hương; các mùi gourmand gia vị ấm áp kiểu Giáng sinh; hoặc là hổ phách cay nồng với nền tối. Và La Couche du Diable – hay còn gọi là 'Tấm ga trải giường của Ác quỷ' – chính là sự kết hợp hoàn hảo của cả 3 phong cách đó, đánh thức những khao khát bản năng đang ngủ yên trong mỗi người. Nghĩ về phim Lucifer ấy, kiểu một ông chủ club cực kỳ hào hoa, phong nhã ở LA, nhưng ẩn sau vẻ ngoài đó là sức mạnh địa ngục đầy cuồng nhiệt. Mùi hương này cũng vậy, nó giống như những đêm nồng cháy. Mở đầu là sự sắc sảo, hơi nồng mùi rượu từ cam chanh, labdanum và quế, tạo nên một bầu không khí bí ẩn khiến tui cảm giác như mình vừa lọt vào bẫy của Ác quỷ. Càng xịt, nhiệt độ càng tăng lên khi hương hổ phách, saffron, hoa hồng và gỗ dần hiện rõ. Dù có ghi là có oud nhưng tui không thấy rõ, thay vào đó là cảm giác trái cây khô rất giống em Fille en Aiguilles. Đến lúc này thì coi như không còn đường lui nữa rồi. Giống như câu nói ở cổng địa ngục của Dante, bạn không chỉ từ bỏ hy vọng thoát ra, mà là hoàn toàn đầu hàng trước những khao khát đang trào dâng như dòng hổ phách nóng chảy. La Couche du Diable không phải để xịt cho người khác khen đâu, mà là để bản thân tự tận hưởng hành trình khám phá những ham muốn trần tục. Nó là ngọn lửa rực cháy dành riêng cho bạn, dù là khi ở một mình hay cùng người thương. À mà, mọi người có biết mùi của Ác quỷ khi ở thật gần sẽ như thế nào không? Để rồi ngay bây giờ, bạn sẽ được cảm nhận khi 'hắn' trỗi dậy từ chính bên trong mình...