"Làm sao có thể dự lễ đăng quang của Satan mà chưa từng nếm trải tội lỗi?" – Website của Lutens mô tả La Couche du Diable như vậy. Cái tên này dịch ra là "Tấm ga trải giường của Quỷ", nghe cực kỳ hợp luôn. Nếu có sự phóng đại nào trong giới nước hoa là thật, thì chính là ở đây. Nếu tội lỗi có mùi hương, thì chắc chắn là mùi này. Mình cảm giác như 7 tội lỗi chết người đã được đóng chai bởi Christopher Sheldrake vậy. Cảnh báo trước là nó cực kỳ "ma mị" và đầy cám dỗ, nhưng tuyệt đối không dành cho những người yếu tim hay những bạn mới tập chơi nước hoa đâu. Nó thực sự hiện thân của tội lỗi luôn.
Kiêu ngạo; xịt em này lên là thần thái thay đổi hẳn, kiểu tự tin một cách vô thức ấy. Ngửi thấy mùi sang chảnh, xa cách và đầy kiêu hãnh, như kiểu mình ở một đẳng cấp khác hẳn mọi người xung quanh vậy. Tham lam; chỉ cần một hoặc hai nhát xịt thôi, đừng dùng nhiều hơn. Mỗi giọt đều quý giá và hiếm có, không dành cho người thường mà chỉ dành cho những kẻ đã từng "dùng bữa" cùng Lucifer trong lửa địa ngục. Đố kỵ; khó diễn tả bằng lời lắm, nhưng cảm giác khi dùng em này là một sự nuối tiếc đầy nghiệt ngã sau đó. Giống như mình đang là một phiên bản khác của chính mình, chẳng màng đến miệng đời, chỉ quan tâm đến sự xa hoa và hưởng thụ. Và chính cái phiên bản đó khiến người ta phải ghen tị. Phàm ăn; mùi hương này cực kỳ "tham lam", đầy rẫy những nguyên liệu quý hiếm. Mỗi làn hương tỏa ra đều đậm đà, ấm áp và xa xỉ. Phẫn nộ; đúng như màu sắc của nó, em này chẳng hề dịu dàng chút nào. Nó giận dữ, rực cháy như ngọn lửa vậy. Đó là màu của sự cuồng nộ... và đam mê. Lười biếng; dù cháy rực nhưng nó lại là một bài kiểm tra lòng kiên nhẫn. Mùi hương phát triển rất chậm, từ từ hé lộ những bí mật và khoái cảm ẩn giấu. Nó cứ lờ đờ, hiện hữu mãi, nhâm nhi từng tội lỗi khi bạn đang đắm chìm trong đó. Dục vọng; tội lỗi mà ai cũng biết rồi, không cần giải thích thêm. Ai ngửi thấy cũng sẽ hiểu ngay lập tức.
Gạt mấy cái ví von quá đà sang một bên thì để mình nói về mùi thực tế nhé, dù với mình thì cảm xúc nó mang lại đôi khi còn quan trọng hơn. La Couche du Diable mở đầu bằng sự kết hợp giữa quế và chút men rượu, xen lẫn chút cam chanh, mùi này giữ được khá lâu. Khi hương dần chuyển mình, nó mang theo một chút cảm giác kim loại, gần như là mùi máu, khi hổ phách, labdanum và gỗ bắt đầu chiếm sóng, làm mùi hương ấm hơn và có phần khắc khổ hơn. Về oud thì mình gần như không cảm nhận rõ, chỉ thấy trong quá trình biến chuyển, nó có mùi giống như làn da ấm áp vậy. Mình không thấy rõ các tầng hương đầu, giữa hay cuối đâu, mà nó cứ lướt đi, chuyển từ tội lỗi này sang tội lỗi khác, vẫn giữ vững cái cốt lõi là hổ phách và gia vị, với các nốt hoa, trái cây họ cam chanh và gỗ cứ đến rồi đi tùy ý. Nó nằm ở ranh giới giữa phong cách phương Tây và Trung Đông.
Em này hợp nhất cho mùa thu và đông. Và hãy dùng nó cho chính bản thân mình thôi, vì khó mà nhận được lời khen từ đám đông đâu, nhất là những người chỉ thích mấy mùi "blue" an toàn thay vì những thứ sáng tạo thế này. Độ lưu hương cực tốt nhưng mùi lại bám sát da, mình thấy thế lại hợp, vì chỉ những "người được chọn" mới được ngửi thấy thôi. Nhưng bạn thực sự nên thử, không chỉ để trải nghiệm một mùi hương táo bạo, mà còn để hiểu được vô vàn cảm xúc mà nó mang lại. Tóm lại là: tối tăm, đầy cám dỗ và tội lỗi. Ngọt và cay. Cực kỳ độc bản. Đỉnh cao luôn.