Fiona Lê
L'Air du Temps. Ra đời từ năm 1948, cái thời mà thế giới đang hồi phục sau Thế chiến II và nước Mỹ bắt đầu bùng nổ. Mấy anh lính trở về từ những vùng đất xa xôi, biết chút ít về champagne và nước hoa Pháp, rồi dành dụm tiền để mua tặng vợ hay người yêu vào những dịp đặc biệt. tui tự hỏi không biết có bao nhiêu người thuộc thế hệ Boomer tồn tại được là nhờ mùi hương này nữa? Đây chắc chắn là một trong những mùi hương phổ biến và đặc biệt nhất thời đó. Hồi tui lớn lên ở vùng Đông Bắc Ohio những năm 1980, tui thấy nó xuất hiện trên bàn trang điểm của mẹ hay chị gái bạn bè tui suốt. (Dù là nhà tui thì không thấy, có khi đó là lý do về mặt di truyền cho cái trải nghiệm của tui ở dưới đây). Chai nước hoa đẹp xỉu luôn! Và tất nhiên là tụi nhỏ hay lén ngửi trộm. Nhưng lần nào tui cũng thất vọng tràn trề. Nó hôi kinh khủng, kiểu như mấy thứ đáng bị tống xuống bồn cầu hay vứt vào thùng rác ấy. Tua nhanh đến năm 2025. tui giờ đã tích cóp được 600 mẫu thử và 350 chai mini rồi (chắc là do tui bị "nghiện" quá đà sau một ngày tháng 11 định mệnh nào đó năm 2024). tui có một chai mini bản vintage, và quyết định thử lại lần nữa... Eo ơi! Cái mùi tã em bé đó! Nó vẫn còn y nguyên! Nhưng tui sẽ kiên nhẫn đợi đến lúc nó lắng xuống. Công nhận là lúc dry down thì dễ chịu hơn nhiều, mùi tã em bé cũng nhạt đi rồi. Nhưng liệu cái đoạn dry down đó có đáng để đánh đổi bằng 45 phút đầu hôi rình không? Không, không hề nhé. Chuyện này cũng xảy ra với rất nhiều dòng nước hoa kinh điển khác, làm tui cứ ngỡ là do chai đó bị hỏng, hoặc do mũi tui chưa đủ "trưởng thành" để cảm nhận. (Nếu mà 50 năm trên đời vẫn chưa đủ trưởng thành thì chắc hết hy vọng luôn quá!) Nhưng giờ tui nghĩ khác rồi. tui nghĩ có một nốt hương nào đó trong mấy công thức cổ điển này không hề hợp với tui chút nào. Là rêu sồi, lý chua đen, hay là một loài hoa trắng nào đó? tui cũng không chắc nữa. Lời khuyên duy nhất tui dành cho ai đang gặp tình trạng giống tui là: nếu được, hãy hỏi người thân lớn tuổi trong nhà xem. tui nghi là có lý do khiến các bậc tiền bối nhà tui tránh xa mấy mùi này đấy. Giờ thì tui đã hiểu là mình cũng nên tránh, và chuyện đó cũng chẳng sao cả.










































