tui cảm giác như phải sống hết cả một đời người thì mới đủ sức để nhận xét hay đánh giá thật lòng về chai nước hoa này, để lời nói của mình có sức nặng ấy (nhưng mà thôi, tui vẫn cứ đứng đây để để lại vài dòng cảm nhận đầy nghi hoặc này, giống như kiểu ném thêm một đồng xu vào đài phun nước Trevi vậy). tui không hề có ý định chỉ trích hàng trăm, hàng ngàn người đã review L'air du Temps dù là chuyên nghiệp hay cá nhân đâu, nhưng trước khi đưa ra ý kiến, tui muốn tri ân hành trình dài hàng thập kỷ tồn tại của em nó, và bày tỏ sự tôn trọng tới tất cả những quý cô tuyệt vời, cổ điển và đầy nữ tính đã khoác lên mình mùi hương này suốt 7 thập kỷ qua. Sẽ thật bất công nếu chỉ coi em này là một mùi hương lỗi thời mà người ta chỉ nhớ tới khi thấy bà mình xịt đi chơi Bingo...
Nói gì về L'air du Temps đây? Đúng như cái tên của nó (nghĩa là "Hơi thở của thời đại"). Em ấy thực sự nằm ngoài dòng chảy thời gian và thách thức bất cứ ai dám gắn mác "mùi bà già" cho em nó, nhất là khi sau Thế chiến thứ hai, người tạo ra em ấy - Frances Fabron - đã muốn tạo ra một thứ gì đó tôn vinh tuổi trẻ một cách vĩnh cửu. Nước hoa có thể dễ dàng bị kẹt lại trong một khoảng không thời gian nhất định, nhưng sự vượt thời gian trong nghệ thuật luôn nằm ở khả năng của người sáng tạo khi không chỉ nghĩ trước thời đại, mà còn vượt ra khỏi cả bối cảnh của thời đại đó. Đúng là em này có nét hoài cổ, nhưng sự kết hợp các tầng hương thì cực kỳ vượt thời gian. Xạ hương trắng; mướt mịn với một chút nhấn nhá của hạt tiêu để tạo điểm nhấn, cùng với hương linh lan ẩn hiện ở tầng hương cuối, nhưng không hề theo kiểu nặng nề hay áp chế của những dòng nước hoa kiểu cũ đâu.
Thiết kế chai Lalique xinh đẹp với hình ảnh hai con chim bồ câu trên nắp chai như đang tôn vinh hòa bình. Và hơn tất cả, điều tui yêu nhất ở chai nước hoa này chính là cảm giác "bình yên" không thể phủ nhận mỗi khi tui ngửi thấy em nó. Hoa cẩm chướng (thứ nốt hương vừa được yêu thích vừa gây tranh cãi nhất trong lịch sử nước hoa) xuất hiện một cách thanh thoát, nhẹ tênh và đầy mộng mị. Đừng lầm tưởng nhé, hoa cẩm chướng có thể là nhân vật chính, nhưng em ấy không hề đóng vai sắc sảo, cay nồng hay kiểu "bà già" rập khuôn đâu. Hoa cẩm chướng cùng với dàn hoa trắng cực kỳ nữ tính đang nhảy múa để tôn vinh sự hòa bình và tự do của tâm hồn con người. Đây là một quý cô đầy sức sống, không chịu khuất phục và sẽ cực kỳ hào phóng với những ai dành đủ thời gian để thấu hiểu vẻ đẹp vượt thời gian của em ấy.
L'air du Temps trở thành một trong những mùi hương biểu tượng nhất là có lý do cả đấy. Đây là mùi hương xạ hương nữ tính yêu thích nhất của tui. Không gây khó chịu nhưng cũng chẳng phải kiểu "nịnh mũi" đại trà. Em ấy phức tạp, mượt mà nhưng vẫn có cá tính riêng. Một quý cô đã đi qua nhiều thập kỷ mà vẫn tiếp tục gây ấn tượng bởi sự tinh tế không thể trộn lẫn. Cảm ơn mọi người đã đọc nha. tui thấy khó mà viết review ngắn gọn được... ;-)