tui đã thử qua nhiều phiên bản khác nhau của chai nước hoa này rồi, nên để tui kể cho nghe trải nghiệm của từng loại nha. Một mùi hương kinh điển và có bề dày lịch sử như thế này thì có nhiều phiên bản lắm, nên tui thấy nếu không thử cả bản cũ lẫn bản mới thì không thể nào review công tâm được. Mọi người nên tìm hiểu thêm về lịch sử của nó, nhưng tóm lại là nó ra đời đánh dấu sự kết thúc của Thế chiến II và sự trở lại với vẻ nữ tính của rất nhiều phụ nữ sau thời gian dài phải làm việc thay đàn ông đi chiến đấu.
Bản EDT vintage trong chai thủy tinh có khía và nắp vàng: Vì là công thức cũ nên các nốt hương đầu đã bị biến đổi rồi, lúc mới xịt cảm giác hoa cỏ hơi ẩm mốc và nồng, còn aldehyde thì nói thẳng ra là bị chua. Tuy nhiên, sau khoảng 20 phút trên da, mùi hương này ấm dần lên thành một giấc mơ ngập tràn hương cẩm chướng. Như nhiều người đã nói, bạn thực sự phải là fan của hoa cẩm chướng thì mới dùng được mùi này. Nó rất thanh lịch và toát lên vẻ tự tin, bình yên. Cái kiểu phấn hoa cẩm chướng cay nồng như đinh hương làm tui có cảm giác "muốn ăn" luôn ấy, nhưng mà nó không hề ngọt hay theo kiểu gourmand đâu nha.
Bản Parfum vintage mini trong cái chai nhỏ xíu có hình hai con chim bồ câu trắng: Đây là phiên bản tui mê nhất của L'air du Temps. Mỗi khi chấm một chút lên cổ tay và ngửi, tui hoàn toàn thấu hiểu được ý nghĩa của nó – đây thực sự là mùi hương của hòa bình và sự trở lại với nét nữ tính sau những năm tháng tàn phá. Đây là một trong những mùi hương đẹp nhất mà tui từng được ngửi. Hít một hơi thôi là thấy cả hy vọng và sự bình yên, cảm giác muốn khóc luôn ấy. Nó thơm như mùi da thịt mềm mại, mùi hoa cẩm chướng và hoa trắng. Nó toát lên sự tự tin, sự trưởng thành và cả nét thiêng liêng nữa – đúng kiểu sự thiêng liêng của một người phụ nữ trưởng thành. Với tui, đây chắc chắn là mùi hương đặc trưng (signature scent) vì tui quá yêu nó và nó cực hợp với da tui, nhưng vì nó mang cảm xúc quá mạnh và quá đặc biệt nên tui không dám xịt hàng ngày. Cái chai parfum mini này quý giá quá, không thể dùng một cách tùy tiện được. (tui còn tưởng tượng ra cảnh Clarice Starling dùng mùi này, giống như Hannibal Lecter đã nhận xét trong phim Silence of the Lambs vậy. Bạn phải có sự bình yên nội tại và sức mạnh phi thường mới có thể đối mặt với những tên tội phạm đó như cách Clarice đã làm).
Bản EDT và EDP hiện đại: Nói ngắn gọn và thẳng thắn luôn nha, mấy bản mới này không hợp với tui chút nào. tui đã rất hy vọng là mình sẽ được đắm mình trong vẻ đẹp này, nhưng bản EDT và EDP mới lại có mùi như dầu gội cho thú cưng vậy. Phiên bản mới này của L'air du Temps khá là "đỏng đảnh", có người thấy thơm nhưng có người lại thấy không ổn. Bạn thân của tui còn bảo đây là chai nước hoa tệ nhất mà nó từng ngửi. Lúc đầu tui cứ nghĩ chắc là do bạn tui mua phải chai bị hỏng hoặc lô hàng lỗi, nhưng đến khi tự mình thử bản hiện đại thì tui đã hiểu tại sao nó lại ghét đến thế.
(Chuyện là, tui bắt đầu muốn thử chai này vì ngửi thấy một đồng nghiệp dùng. Chị ấy là một phụ nữ trưởng thành, trước đây là giáo viên, lúc nào cũng kiên nhẫn và tử tế. Chị ấy luôn mỉm cười và khiến mọi người cảm thấy mình đặc biệt. Mùi hương này cực kỳ hợp với chị, và tui rất thích ngửi thấy mùi L'air du Temps thoang thoảng quanh thư viện nơi tụi tui làm việc. Dù rất muốn biến nó thành mùi hương đặc trưng của mình, nhưng trong tâm trí tui, nó sẽ luôn gợi nhắc về chị ấy, về Clarice Starling, và về sự duyên dáng, kiên cường của những người phụ nữ đã đi qua Thế chiến II).