Nhung Đỗ 4
Hôm nay mình dùng bản EDP của L’Air du Temps (mình chỉ có mỗi bản này thôi), thấy tò mò nên có lên perfumista xem thử. Hóa ra chỉ có tầm hơn 300 người sở hữu bản EDP, trong khi bản EDT lên tới hơn 3000 người! Mình biết bản EDP ít phổ biến và khó tìm hơn, nhưng không ngờ nó lại "ẩn mình" đến thế. Mình chưa thử bản EDT bao giờ, nhưng nghe nói nó sẽ thanh thoát, nhẹ nhàng hơn chứ không ấm áp và bao bọc như bản EDP này. Mà thôi, chưa thử nên mình cũng không bàn sâu quá. Mùi hương này giống như một bó hoa từ một thời đại khác vậy. Với mình, nó không gợi nhắc về hy vọng thời hậu chiến hay những năm 40, 50 gì đó. Thay vào đó, mình cứ liên tưởng đến một cô gái nông thôn Ý những năm cuối 60, đầu 70. Kiểu như xịt nhẹ một chút trước khi đi lễ nhà thờ Chủ Nhật, rồi thêm vài shot nữa trước khi đi dạo qua những cánh đồng cùng bạn trai. Một cô gái mặc váy dài, áo sơ mi cài hờ một chiếc cúc... vẫn rất kín đáo nhưng lại khéo léo cho thế giới thấy mình đang dần trở thành một người phụ nữ. Một kiểu nữ tính tĩnh lặng, nhẹ nhàng đến mức ngày nay chúng ta khó lòng nhận ra. Nếu bạn không phải người Ý, có lẽ cảm giác hay âm hưởng mà LDT mang lại sẽ hơi lạ lẫm. Nhưng mình vẫn muốn chia sẻ, biết đâu lại khiến bạn thấy tò mò. Có một nhạc sĩ người Ý tên là Lucio Battisti, một bậc thầy về cảm xúc. Với mình, mùi hương này giống hệt người phụ nữ trong bài hát "Comunque Bella" của ông ấy, đi qua mọi cung bậc cảm xúc. Từ sự ngây thơ của tuổi trẻ: "em mặc váy hoa, đi chân trần hái hồng giữa phố thị..." cho đến ngọn lửa của sự ghen tuông: "khi cơn giận làm trái tim em tan nát vì thấy một người phụ nữ khác tiến lại gần anh..." và cả sự hối lỗi, vụn vỡ sau những phản bội: "ngay cả khi em trở về trong màn mưa với ánh mắt thất thần... em nói anh sẽ hiểu... trong khi anh đang nói dối... nhưng em vẫn thật đẹp. Đẹp theo cách riêng." (Nếu bạn nhắn tin cho mình, mình sẽ rất sẵn lòng chia sẻ thêm vài bài hay ho nhé, haha). Nếu nói về chuyên môn thì có lẽ không phải thế mạnh của mình. Ban đầu, nó làm mình nhớ đến mùi xịt tóc cổ điển mà bà mình hay dùng hồi nhỏ, sau đó là một bó hoa gia vị bùng nổ đầy kiêu hãnh. Hoa cẩm chướng rất mềm mại, không quá nồng. Hoa ly mang sắc xanh tươi mát, hoa ngọc lan tây thì cực kỳ cổ điển. Xạ hương trắng thì tuyệt vời, còn đào thì tỏa sáng rạng rỡ. Nó không phải là những nốt hương rời rạc, mà là một bản giao hưởng cần phải cảm nhận bằng cả tâm hồn. Có người sẽ bảo nó lỗi thời, nhưng với mình, nó là vĩnh cửu. Một mùi hương dành cho những kẻ mộng mơ, luôn hoài niệm về những thời đại mà họ chưa từng sống qua.



































