Trước khi mô tả em này, tui chỉ muốn nói là mùi hương này... chính là nó. Không hẳn là một phong cách riêng biệt, vì không phải lúc nào tui cũng muốn người khác ngửi thấy mùi mình trên người. L'Air de Rien - "Bản chất của hư vô" - là chai nước hoa duy nhất tui sẽ giữ lại nếu phải vứt bỏ tất cả những thứ còn lại. Nó mang lại cho tui một cảm giác mà những chai khác không thể nào làm được.
Việc trải nghiệm các mùi hương khác nhau đã là sở thích lớn của tui suốt nhiều năm. Nhưng từ khi tìm thấy em này, tui gần như ngừng việc khám phá và lâu lâu mới dùng thử mẫu thử thôi. Tui sẽ không nhắc lại câu chuyện về Jane Birkin, nhưng bà ấy chắc hẳn phải là một người đầy mê hoặc thì siêu phẩm này mới được tạo ra dành riêng cho bà ấy.
Nếu định đọc các nốt hương để tưởng tượng LAdR có mùi gì thì thật sự là vô ích. Em này được pha trộn cực kỳ mượt mà và cũng không thay đổi quá nhiều khi xịt lên da. Mùi này tùy mỗi người mà cảm nhận khác nhau, vì nó mang tính cá nhân và cực kỳ riêng tư. Người ta hay so sánh nó với: phấn, vụn bút chì, tiệm đồ cổ, chuyện ấy trên gác mái, quần áo cũ, bụi, nước bọt, rêu, hay là mùi "nhà".
Mấy cái so sánh đó đều đúng, nhưng chưa lột tả hết được trải nghiệm khi dùng LAdR. Với tui, trên hết, đây là mùi của "CON NGƯỜI" - thứ mà hiếm có chai nước hoa nào làm được một cách chuẩn xác. Theo tui, nó không phải kiểu mùi động vật nồng nặc, nhưng cũng chẳng phải kiểu "skin scent" an toàn. Nó mang tính không khí, tự nhiên và đầy bí ẩn. Một chút lười biếng và phức tạp. Mùi này nhẹ, không tỏa xa, nhưng khi xịt ra ngoài, tui vẫn thấy mình có chút gì đó hơi "trần trụi". Nó gây nghiện một cách khó giải thích. Ấn tượng đầu tiên của tui là sự dè chừng, vì tui thấy mùi phấn và tui vốn không khoái lắm. Nhưng rồi tui cứ ngửi mãi và nhận ra... một thứ gì đó khác, một thứ gì đó rất tâm linh và ấm áp, rồi tự nhiên tui thấy mình chẳng ghét mùi phấn chút nào. Trước khi kịp nhận ra, tui đã hoàn toàn bị "thuần hóa" bởi cái sự kỳ lạ này, cái thứ khiến mình chẳng muốn dùng bất kỳ mùi nào khác nữa.
Tối nào tắm xong tui cũng xịt em này, hoàn hảo luôn. Không phải lúc nào mùi cũng giống hệt nhau, nhưng lúc nào cũng đẹp. Có khi là mùi patchouli nổi bật nhất, có khi là rêu sồi, có khi là mùi hơi thở, hay chỉ đơn giản là phấn. Nhưng luôn có một sự ấm áp thanh tao, giống như một linh hồn thân thiện đang cùng chia sẻ không gian sống với mình vậy.
Gọi là "thân mật" là có lý do cả. Cảm giác như đang đứng rất gần ai đó, hoặc đang ôm nhau vậy. Có vài review nói LAdR rất gợi dục và "bẩn", nhưng cá nhân tui không thấy thế. Tui có thấy mình quyến rũ không? Có thể, nhưng kiểu "đang nằm lười trên sofa với áo thun và đồ lót" thôi. Không phải kiểu cuồng nhiệt đâu. Xịt em này thấy bình yên, nhẹ nhàng, cực hợp để đi ngủ hoặc những ngày lười biếng. Nó là mùi của sự gần gũi, của những tiếng thở dài và những bí mật thì thầm.
Đừng có dại mà mua mù (blind buy) em này. Không phải ai cũng hợp đâu. Nhưng nếu đã hợp, thì chúc mừng, hành trình tìm kiếm nước hoa của bạn sẽ dừng lại hoặc chậm lại đáng kể. Tui khó mà tưởng tượng được ai đó chỉ "thích nhẹ nhẹ" em này. Hoặc là yêu đến mức đắm chìm, hoặc là từ chối thẳng thừng. Em này đúng kiểu là "linh hồn" được gói gọn trong một chai nước hoa nhỏ xinh.