tui từng bị "nghiện" cái bản năm 2012 ấy. Nó vừa ngọt vừa cay, vừa táo bạo mà lại vừa mang cảm giác dễ chịu cực kỳ. Lúc đầu tui cũng không chắc là mình có muốn sưu tầm nó không, nhưng mà cứ hết tháng này qua tháng khác, tui lại cứ phải chạy đi ngửi đi ngửi lại mãi. Chẳng hiểu sao chỉ có mỗi tui là cảm nhận rõ được nốt quế ở đây. Một mùi hương mà tui từng nghĩ là mình sẽ chẳng bao giờ dùng, vậy mà giờ lại thèm thuồng đến thế. Cách đây vài tháng, tui có ngửi thử một chai bản 2014; hồi đó tui đâu có biết là hãng thay đổi công thức nhiều đến vậy (ôi Dior ơi), nhưng cảm giác nó cứ bị "nhạt" đi thế nào ấy. tui còn tưởng là do chai tester để lâu quá nên bị biến đổi nữa cơ. Mãi đến khi tìm hiểu kỹ về các phiên bản khác nhau thì tui mới ngỡ ngàng. May sao tui còn giữ cả ảnh so sánh giữa chai đầu tiên tui ngửi (loại có vòi xịt vàng bên trong) với chai gần nhất (loại nắp rời có viền bạc) nữa chứ.
Cuối cùng thì tui cũng săn được khoảng 40ml bản vintage (một chai tester 100ml) từ một bác sưu tầm. Trời ơi, nó độc đáo dã man! Nốt vanilla cực kỳ mềm, mượt và béo ngậy (kiểu như mùi da em bé ấy), nhưng mùi hương lại rất đậm nét. Có một chút hương đất nặn (Play-Doh) nhẹ nhàng mà tui chưa thấy ai nhắc tới cả. Nếu bà nào biết mùi Hypnotic Poison của Dior thì sẽ hiểu tui đang nói gì... nhưng em này ít ngọt hơn nhiều. So sánh thử thì Hypnotic Poison là đất nặn mùi vanilla, còn em Addict này là đất nặn không mùi. tui nghĩ là do sự kết hợp giữa vanilla và gỗ đàn hương. Điều này làm cho bản Addict 2002 ít ngọt và bớt "nữ tính" hơn các bản sau này. Vẫn có chút cay nồng của quế, nhưng không bị khô như bản 2012, mà kiểu như quế được pha trong sữa ấm như một ly latte vậy. Nó còn có một nốt hương trầm mặc, không hẳn là mùi đất nhưng kiểu như mùi rêu ẩm, tối và mượt mà. Cảm giác cực kỳ sang trọng và tinh tế nhưng cũng rất dịu dàng. Cái hồn của mùi hương này làm tui liên tưởng đến Audrey Hepburn trong những thước phim đen trắng với mái tóc pixie ngắn. Một sự kết hợp giữa nét sắc sảo và sự mềm mại. Người ta hay bảo mùi này phức tạp, nhưng tui lại thấy nó đơn giản nhưng có chiều sâu kinh khủng. Nói chung là mềm mại hơn tui tưởng nhiều. tui mê em nó lắm, dù có khi vẫn muốn giữ thêm một chai 2012 nữa. Độ lưu hương ổn nhưng mùi cứ quẩn quanh sát da thôi, chứ không tỏa xa như bản 2012.
Để tui so sánh kỹ hơn về "tính cách" của ba em này nhé: Cả ba đều có cùng một DNA, giống như ba chị em sinh ba không giống hệt nhau vậy. Em 2002 là kiểu người nói năng nhẹ nhàng nhưng không hề nhút nhát; em ấy thanh tao nhưng lại rất can đảm khi cần bảo vệ bản thân. Sự béo ngậy của vanilla và đàn hương tạo nên một cảm giác mộng mơ, trong khi các nốt hương mạnh mẽ hơn thì lùi lại phía sau. Còn em 2012 là cô chị táo bạo, ngược lại hoàn toàn với em 2002. Em ấy có thể dịu dàng, sang trọng nhưng lại thích làm chủ cuộc chơi, và chỉ để lộ sự mềm mại khi ở trong không gian riêng tư thôi. Em này mang vibe vanilla ngọt ngào, hơi nồng mùi rượu và có cú hích cay nồng khiến người ta chú ý ngay lập tức. Còn em 2014 thì hình như vẫn chưa định hình được cá tính. Em ấy có chút ngọt, chút cay từ các chị nhưng vẫn chưa thực sự biết mình muốn trở thành ai trong thế giới hiện đại này. Một viên ngọc độc đáo nhưng lại có vẻ hơi bị lu mờ trước cá tính quá rõ nét của hai người chị.