Opium Bleu ★★★★★
Càng tìm hiểu sâu về các dòng nước hoa vintage của Dior, tui càng phải đối mặt với thực tế là đây chính là nhà nước hoa chân ái nhất của đời tui. Poison là một huyền thoại, Diorella là một ẩn số, Fahrenheit là một tượng đài tiên phong, Dolce Vita là niềm hạnh phúc được đóng chai, còn Dune thì đúng là một siêu phẩm không đối thủ. Giờ nói về Addict, nếu soi kỹ một chút thì thấy em này là một "quái kiệt" khá lạ lùng của nhà Dior. Cái hay của Dune là gỡ bỏ lớp màn dày đặc của Must de Cartier để tạo ra một không gian biển cả huyền bí, thì Addict lại lấy chính cái khung đó rồi phủ lên những lớp màn nhung xanh thẳm đầy quyền lực.
Nhìn vào các nốt hương, lẽ ra Addict phải mang lại cảm giác vanilla ấm áp, dễ chịu kiểu như Hypnotic Poison, nhưng khi lên da, nó lại lộ ra một mùi hương chypre trầm hương khô khốc và sắc sảo đầy bất ngờ – gần như là một người kế thừa tinh thần của Opium với sự đối lập giữa nóng và lạnh, cùng khả năng tỏa hương cực kỳ lấn lướt và đầy lôi cuốn. Có một điểm tui cực thích là tiếng gầm gừ của gỗ đàn hương hòa quyện cùng trầm hương làm sắc thêm cái vẻ mượt mà của vanilla, hiệu ứng này làm tui liên tưởng ngay đến một cực phẩm khác là LouLou! Có thể Addict không quá phức tạp như Opium, Dune hay thậm chí là LouLou và có phần hơi hướng tổng hợp, nhưng độ bám tỏa "vô đối" cùng mùi hương đặc trưng không thể quên đã biến em nó thành một kiệt tác về mặt kỹ thuật. Nếu hỏi tui thì, xịt em này lên nam giới sẽ cực kỳ cuốn, và nếu muốn thực sự nổi bật, chỉ cần một chút Addict thôi là đủ để chiếm trọn không gian rồi.
Khác với những dòng khác của Dior, Addict không mang tính cách mạng về cấu trúc hay ý tưởng mới mẻ, nhưng nó là một sự kết hợp thành công giữa những giá trị kinh điển, và tui thực sự ngưỡng mộ điều đó. Có lẽ nó phản ánh đúng tinh thần "càng nhiều càng tốt" của Galliano thời kỳ đầu những năm 2000. Về vấn đề thay đổi công thức, chai của tui là bản vintage 2004, và sau khi thử bản 2014 hiện tại, tui thấy nó cũng không đến mức "thảm họa" như lời đồn đâu. Thực tế là nó vẫn rất tốt và rõ ràng là một sản phẩm đầy tâm huyết. Bản gốc thì cay nồng hơn, nhiều gỗ và đậm mùi quế, nhục đậu khấu – gần với tinh thần của Opium hơn, trong khi bản 2014 thì thiên về vanilla bourbon và hoa trắng, hợp gu gourmand hiện đại hơn. Bản 2014 cũng khô hơn hẳn, cảm giác hơi giống phấn, làm tui nhớ đến mùi hoa nhài kiểu phấn trong Caron's 3eme Homme! Độ bám tỏa thì cực khủng, nhưng như mọi khi, bản vintage vẫn là đỉnh nhất. Mãi yêu Addict!
Soundtrack: Temple - Love Machine II