Đức Tiến Trương
tui may mắn kiếm được một nửa chai (loại nhỏ thôi) bản gốc năm 2002 của Addict mà vẫn còn được bảo quản cực kỳ tốt, và tui thực sự mê nó luôn. Dù tui cũng rất thích bản reformulation năm 2014 của Demachy, nhưng bản gốc của Wasser có vẻ phức tạp hơn nhiều, dù đã trải qua hai thập kỷ "chín" thêm. Chỉ cần xịt 2 nhát thôi là quá đủ rồi, bản Dior hiện tại dù có nồng đến mấy thì tui thấy cũng không đậm đặc được như thế. tui thấy nốt hương hoa quỳnh nổi bật hơn hẳn trong bản này. Không biết là do tui tự tưởng tượng hay thật, nhưng nốt này hòa quyện cực kỳ mượt mà với vanilla Bourbon và các loài hoa khác, tạo nên một mùi hương rất đặc biệt. Khi hương dần lắng xuống, tui cảm nhận rõ hơn các nốt hương thảo mộc và nhựa cây. Vanilla Bourbon trở nên cực kỳ đậm đà, nồng nàn kiểu rượu (boozy), bảo sao có người lại thấy nó nam tính (chứ tui thì không). Nó mang một sắc thái tối và lộng lẫy, kết hợp với nốt hương đầu là hoa trắng pha chút cam chanh sắc sảo, gần như hơi hăng nhẹ – giống như tiếng hát mê hoặc của loài hoa quỳnh vậy. tui đã làm một thí nghiệm nhỏ: xịt bản OG lên khuỷu tay trái và bản hiện tại lên khuỷu tay phải. Chồng tui ngửi thử và thấy chúng khác hẳn nhau ngay từ đầu. Bản OG sắc sảo hơn, thơm mùi thảo mộc hơn, vanilla thì đậm mùi rượu và không bị ngọt kiểu "con gái" hay quá nhiều hoa như bản bây giờ. Về phần vỏ chai, bản cũ nhìn nghệ và thú vị hơn hẳn, dù cái thiết kế kiểu máy móc phức tạp của nó làm tui cứ sợ là sẽ vỡ bất cứ lúc nào. Cái nút bấm của bản cũ xoay cực vui, còn bản mới thì cái nút trên đầu chỉ để làm cảnh thôi. Một điểm nữa là nước hoa bản OG có màu hổ phách đỏ đậm, cực kỳ dễ làm ố vải, còn bản mới thì màu nhạt hoặc trong suốt. Tóm lại là tui yêu cả hai, nhưng tui nghiện bản OG hơn. Bản mới thì dễ dùng, nữ tính và đại trà hơn, còn bản cũ thì có cái nét sắc sảo, độc bản và khác biệt hoàn toàn. tui sẽ để dành bản OG cho những dịp thật sự đặc biệt, còn bản mới thì dùng cho những ngày muốn thơm tho một cách nhẹ nhàng, không quá gây tranh cãi.