Đây là dành cho bản vintage nguyên bản. Cuối cùng mình cũng săn được một chai từ những năm 1940, hàng thật giá thật luôn. Giữa bao nhiêu loại fake, dù biết chắc là có cả hộp và chai thật nhưng đến tận bây giờ mình mới dám đem 'em nó' ra test. Tìm thông tin chính xác về các nốt hương của bản gốc khó cực kỳ, nhưng ngay khi vừa dám mở nắp ra là mình đã thấy hy vọng rồi. Mình đang dùng bản Parfum, chữ Pháp chứ không phải tiếng Anh đâu nhé. Và đúng là nó đây rồi! Mùi hương cứ thế tỏa ra, vương vấn xung quanh dù mình chẳng cần xịt quá tay. Mọi người nói về sự hoài niệm và sức hút đầy mê hoặc đều đúng cả. Nó đưa mình quay ngược thời gian về thời kỳ chiến tranh với những lãng mạn đầy khao khát và tuyệt vọng. Một chút son đỏ rực, mùi phấn, tất chân và cả một sự kích thích đầy bản năng.
Cảm giác từ những năm đầu khi nó ra đời vào năm 1928, giai đoạn giữa hai cuộc thế chiến, vẫn còn nguyên vẹn. Sự sang trọng, nỗi kinh hoàng của Thế chiến I, hình ảnh những người phụ nữ khẳng định quyền lực và sự tự tin trước những thay đổi lớn lao sắp tới... tất cả gói gọn trong một chai nhỏ màu xanh này. Xịt trong giờ đầu tiên: Theo nghiên cứu mình tìm được thì ban đầu sẽ có chút cam chanh ở nốt đầu, rồi đến hương hoa aldehyde, chủ đạo là violet đan xen với jasmine, một chút hoa hồng, và kết thúc bằng nốt động vật cùng gỗ đàn hương hoặc các loại gỗ khác ở tầng hương cuối. Nhưng thực tế nó còn hơn thế nhiều, cực kỳ phức tạp nhưng lại rất ổn định. Có lẽ chai của mình cũ quá nên các nốt đầu không còn giữ được sự cân bằng hoàn hảo, nhưng điều đó chẳng quan trọng vì những gì ập đến ngay lập tức là sự nồng nàn, sâu lắng, mượt mà và đầy quyến rũ. Một làn hương nồng nàn của Hollywood thời xưa. Thật kinh ngạc cho một mùi hương đã 70 năm tuổi so với những thứ đắt đỏ bây giờ mà chỉ vài năm là bay mùi!
Sau đó là một thứ gì đó tối tăm, khó nắm bắt nhưng cực kỳ gợi cảm. Mình có đọc về giả thuyết là hoa cẩm chướng tối màu, nhưng nó còn hơn thế nữa. Có một chút gì đó thuần chất động vật đang ẩn hiện. Có lẽ là một trong những loại chiết xuất cấm thời xưa. Mình không rõ lắm, nhưng thời nay chúng ta không còn tìm thấy kiểu mùi này trong nước hoa nữa. Chắc chắn là em này 'đánh bại hoàn toàn' Chanel No. 5 dù cùng nhóm hương. Nó không hề sắc hay chua, cũng không cần thời gian để chờ ổn định rồi mới chuyển tầng, mà cứ duy trì sự hiện diện xuyên suốt. Một mùi hương cực kỳ lấn lướt nhưng vẫn rất tinh tế. Có lúc mình thấy chút gia vị, như quế chẳng hạn, rồi lại dịu dàng lắng xuống thành hoa linh lan trước khi cái nốt động vật gợi cảm kia quay trở lại. Quý cô này đúng kiểu một kẻ 'thả thính' cực kỳ nguy hiểm với sự tự tin của một người có đẳng cấp không thể chê vào đâu được và hoàn toàn làm chủ cuộc chơi. Điều đáng kinh ngạc nhất chính là sự hiện diện không đổi thay của nó.
Mình thực sự bị choáng ngợp bởi sự phức tạp và đa tầng này. Bây giờ mùi gia vị rõ hơn nhưng rất tinh tế, hòa quyện cùng hương hoa thoang thoảng rồi chìm dần vào tông gỗ nhẹ nhàng, kèm theo một thứ gì đó mà mình không thể gọi tên. Chắc chắn không phải là vanilla kiểu bị đổ quá tay như trong rất nhiều nốt cuối của các dòng nước hoa hiện nay – cái thứ mà mình gọi là trò đùa mang tên Soir de Paris bản mới. Họ bán cái đó với giá bao nhiêu vậy trời! Mình thực sự bị sốc. Nghĩ đến việc phải trả bao nhiêu tiền cho những thứ 'tạm ổn' bây giờ, trong khi tất cả những thứ này lại đến từ một mùi hương từng được coi là rẻ tiền. Nó khiến mình nhận ra nước hoa hiện đại công nghiệp đến mức nào: nhàm chán, rập khuôn, cứ lặp đi lặp lại. Mình mua chai này chỉ để sưu tầm như một món đồ lịch sử, cứ ngỡ nó cũng chỉ là mùi hoa phấn hoài niệm được thổi phồng thôi. Ồ, mình đã nhầm to. Thậm chí còn tệ hơn thế! Mình sẽ không thể cưỡng lại việc thỉnh thoảng xịt em nó đâu. Vũ khí bí mật chăng? Chắc chắn rồi. Những quý cô ngày xưa đúng là biết cách dùng chút hương này sau tai hay sau đầu gối để mê hoặc người khác...
**Cập nhật**: Sau khoảng 2 năm và tìm hiểu kỹ hơn, mình chắc chắn đây không phải chai từ những năm 1940 mà là bản gốc từ những năm 1920. Mình tin rằng những thứ đặc biệt hay xinh đẹp nên được sử dụng thay vì chỉ để trong bảo tàng, dù mình vẫn nâng niu nó lắm. Các nốt đầu không còn nữa, nên nó sẽ bùng nổ ngay với các nốt giữa đầy quyền năng và giữ nguyên sự quyến rũ đến tận cuối. Quý cô này đã 84 tuổi rồi đấy. Có khi mình dùng Chanel còn hỏng sau một năm! Nước hoa bây giờ bị pha loãng quá nên chúng ta không còn quen với hàng thật nữa. Chỉ cần một chút xíu thôi là bạn đã thơm tho suốt 24 giờ rồi. Thật sự quá đỉnh!