Mình thật sự không thể chịu nổi cái mùi này, ý mình là bản vintage trước năm 1970 ấy. Hồi đó nó có mặt ở khắp mọi nơi: từ tiệm tạp hóa đến các cửa hàng bách hóa bình dân. Chắc chắn là hồi đó bạn có thể mua cả một set gồm nước hoa mini, cologne bản lớn và cả phấn rôm với giá chưa tới 5 đô, thậm chí mua lẻ còn rẻ hơn nữa. Nó kiểu như một món quà 'an toàn' mà ai cũng có thể tặng cho bất kỳ ai. Ai mà chẳng muốn mơ về một buổi tối lãng mạn ở Paris, nhất là trong cái thời kỳ đầu những năm 1950 có phần tẻ nhạt? Thật sự thì vào những năm 50 và đầu 60, từ cô bé 8 tuổi đến bà cụ 108 tuổi đều có một chai này trong tay. Mình còn nhớ cảm giác cực kỳ ngán ngẩm khi phải gượng cười nói lời cảm ơn mỗi khi nhận được một set quà Evening in Paris vào dịp Giáng sinh, rồi còn bị bố mẹ giáo huấn là phải biết ơn quà của người khác nữa chứ. Đúng là cái concept về Paris và thiết kế deco đẹp mắt có thể bán được mọi thứ suốt hàng thập kỷ.
Dù có đắt hơn hay đựng trong chai đơn giản hơn, hay cái tên bớt lãng mạn đi thì nó cũng chẳng thể làm hài lòng những tín đồ nước hoa đâu. Với một số người thì đây là một mùi hương kinh điển, nhưng thực tế vào những năm 50 thì chẳng ai coi nó là kinh điển cả. Nó chỉ là một loại nước hoa tầm thường, giờ thì cực rẻ, và ngay cả mẹ mình – người hơn mình tận 40 tuổi – cũng bảo rằng ngay từ thời của bà, nó chưa bao giờ là một mùi hương thú vị. Mùi hương này ở mức trung bình thôi. Nó không hẳn là mùi hoa hồng, mà thiên về sự pha trộn giữa nhài, heliotrope, diên vĩ và ngọc lan tây, mà tất cả đều là mùi tổng hợp hóa học cả. Chẳng có cánh hoa thật nào xuất hiện trong cái chai này vào năm 1953 đâu. Theo mình nhớ thì nó lưu hương được ít nhất 8 tiếng. Hồi đó mình không nhớ là có dạng xịt phun sương, hình như toàn là dạng chấm, dù mấy bộ set lớn có thể dùng loại đầu bóp bằng cao su bọc vải. Ít nhất thì bạn cũng không bị sặc trong một đám mây mùi hương khi xịt.
Nhưng mà, chỉ vì Evening In Paris là một cú 'hụt' không thì cũng đừng vì thế mà ngại tìm hiểu các mùi hương vintage khác, vì vẫn còn nhiều chai đáng đồng tiền bát gạo lắm. Với mình, Tabu mới thực sự gợi lên không khí những năm 1950. Tabu do nhà Dana sản xuất, màu nước hoa nhìn như siro phong và mùi thì cực kỳ 'người lớn', kiểu như dành cho một người phụ nữ 40 tuổi đã qua vài đời chồng ấy. Giờ thì chúng ta gọi đó là mùi patchouli, nhưng không phải kiểu của mấy bạn hippie đâu nhé. Tabu cũng bán chạy lắm vào những năm 50, nhưng mình nghĩ nhiều phụ nữ thời đó không dùng vì có lẽ họ không muốn mình nghe có vẻ quá quyến rũ hay giống kiểu phụ nữ đã lập gia đình nhiều lần. Còn Faberge Tigress thì cực kỳ tuyệt vời, và cũng khá phổ biến. Ngay cả mấy dòng ở cửa hàng Vermont Country Store cũng không tệ, ít nhất là 10 năm trước vẫn thế, còn giờ thì mình không rõ. Ngoài ra còn nhiều mùi khác nữa.