Bố mẹ tặng mình chai này từ năm 1983 như một món quà kỷ niệm sau chuyến đi. Nghĩ lại thì chắc lúc đó họ chẳng biết chai này dành cho ai, chứ chắc chắn không phải cho một chàng trai trẻ như mình thời bấy giờ. Hồi đó mình cũng có chút kinh nghiệm về mùi hương rồi, mình hay dùng Signoricci, Eau Sauvage rồi sau đó là Azzaro pour Homme – toàn mấy mùi chuẩn mực cho đàn ông khi đi tiệc tùng, kiểu ngồi uống trà sau trận tennis hay đi ăn trưa, ăn tối thôi, chứ không phải kiểu đi quẩy. Còn mấy mùi như Kouros thì quá táo bạo, giống như JPG Le Male hay Joop! lúc mới ra mắt ấy, kiểu nó cứ bị lấn át, nồng nặc và quá mạnh mẽ. Trong gia đình mình, đàn ông mà xịt mùi kiểu đó là bị phê bình ngay. Bà mình từng nói: "Có mấy ông chẳng biết cách dùng nước hoa gì cả, thật là thô lỗ". Hay tệ hơn là: "Con xịt nhiều nước hoa quá, giờ nó bám chặt không đi đâu được rồi kìa! Chẳng giống quý ông chút nào, con đang áp đặt mùi hương lên mũi người khác đấy".
Sau lời khiển trách đó, mình cứ thấy ngại ngại. Đến tận bây giờ, mỗi khi định cầm mấy "em bom tấn" như Dior Homme Intense, Kouros hay JPG Le Male là những lời đó lại hiện lên trong đầu. Và VCA cũng nằm trong nhóm đó, cảm giác như luôn có một lời khiển trách rình rập sau những nốt hương. Thế là mình chẳng dám thử, dù đã ngửi đi ngửi lại cả nghìn lần nhưng vẫn không đủ can đảm để xịt lên người. Mình thích nó, một mùi hương sâu lắng và phức tạp, mình có thể cảm nhận rõ các tầng hương trên giấy thử – một sự hòa quyện đậm đà của hoa hồng, hoa trắng rồi chuyển dần sang da thuộc, rêu sồi, hoắc hương và đàn hương. Nhưng mình chưa bao giờ thực sự dùng nó vì cảm thấy không hợp. Cứ thế, chai nước hoa nằm im trong góc tủ suốt gần 25 năm, thỉnh thoảng mình lại lôi ra xem thử xem có phải do mình cảm nhận sai hay do lỗi của lô sản xuất không.
Có một chuyện buồn cười là có lần mình bị cảm nên mất khứu giác. Việc đầu tiên mình nghĩ đến là lấy chai này ra ngửi thử xem có thấy gì lạ không, vì dù sao nó cũng là mùi mạnh nhất mình có lúc đó. Sau khi xác nhận là chẳng ngửi thấy gì, mình phải đi tìm giấm để thử xem có khứu giác lại không. Đúng thật, mình mất mùi hoàn toàn luôn. Còn về phiên bản hiện tại, mình thấy các nốt gỗ được đẩy lên mạnh hơn – kiểu gỗ và da thuộc hơi đắng, có chút khói, rồi đến hoa. Tất nhiên là nó không còn những thành phần đặc trưng của thập niên 80 như combo hoắc hương/rêu sồi/đàn hương nữa, nhưng theo mình thấy thì thế lại hay, vì bản gốc thực sự rất khó để dùng sao cho tinh tế. Để tìm lại ký ức, mình hay thử layer VCA với chai First. Cách mình dùng vào mùa đông là xịt 2 nhát First và 2 nhát VCA bên trong lớp áo sơ mi. Nó không tỏa quá mạnh nên không gây khó chịu, nhưng mình có thể ngửi thấy và tận hưởng nó. Nó gợi lại bao nhiêu kỷ niệm đẹp và khiến ngày của mình trở nên tuyệt vời hơn.