Người dùng ẩn danh
Cái cách mà "kẻ phản diện" từ thời hậu chiến này xuất hiện trong đời mình lần đầu vào giữa những năm 80, có lẽ chỉ gói gọn trong một từ: Sốc! Đó là món quà Giáng sinh cho bố mình, từ một người chẳng thèm để ý rằng bố mình chỉ dùng loại nước hoa rẻ tiền mùi oải hương - chanh bán đầy ở hiệu thuốc hay tiệm tạp hóa. Bố mình, vốn trái ngược hoàn toàn với mẹ - một tín đồ cuồng nước hoa, đã đưa nó cho mình mà chẳng buồn ngửi thử lần thứ hai. Nếu có ngửi, có lẽ ông đã nhận ra đây không phải là loại mùi hương mà một đứa thiếu niên có thể "cân" nổi. Nhưng có vẻ vì đã quá quen với những mùi hương quyền lực kiểu Macassar hay Yatagan, ông nghĩ em này cũng chẳng hại gì. Ông đã nhầm. Thứ này thực sự nên được gọi là "Sự lẳng lơ kiểu Anh". Trước khi mình kịp xịt nó lên mặt lần đầu, nó như vươn bàn tay bọc da ra và "đội vương miện" lên đầu mình một cách đầy uy quyền, như thể đang thách thức mình trong một cuộc đấu mà gần như không thể thắng. Phải mất một thời gian dài mình mới thực sự làm chủ được nó, thay vì để nó "nuốt chửng" chính mình. Em nó đến trong một chiếc hộp gỗ với nắp gỗ, chai thủy tinh dày dặn với nhãn dán dập nổi màu đỏ thẫm và vàng kim cực kỳ sang chảnh. Với một đứa mê mùi gỗ như mình, ngay từ cái nhìn đầu tiên, mình đã biết đây không phải là kiểu mùi vanilla hay kẹo ngọt gì đâu. Cho đến tận bây giờ, đây vẫn là "ngôi sao lẳng lơ" nhất trong vũ trụ khứu giác của mình. Nó biến những nốt hương vốn dĩ tươi mát, dễ chịu như cam chanh, oải hương và mật ong trở thành những "niềm vui tội lỗi" đầy bí ẩn. Có cảm giác như mùi hương này được tăng cường bởi một thành phần "nguy hiểm" nào đó, vì mình thấy mình như già đi cả chục tuổi ngay khi những nốt hương đầu vừa tan hết. Năm 16 tuổi, xịt em này xong, tối đến mình thấy mình như đang tán tỉnh những người phụ nữ 30 tuổi ở những nơi không nên tới. Những ánh nhìn đó không hề khó chịu, mà giống như họ đang cân nhắc xem có nên "sa ngã" với một cậu nhóc mới lớn đầy mùi phong trần này không. Giờ đây, dù đã 30 năm trôi qua, mỗi khi English Leather đồng hành cùng mình trên những chuyến đi, nó giống như một cỗ máy thời gian, đưa mình quay trở lại những ngày tháng thanh xuân rực rỡ ấy.