English Leather không được nhiều người mặn mà lắm, và tôi cũng hiểu tại sao, nhưng đó không phải ý kiến cá nhân của tôi. Đây là mùi hương "người lớn" đầu tiên mà tôi sở hữu, cũng là khởi đầu cho hành trình dấn thân vào thế giới nước hoa của tôi. Lần đầu tôi thử là tại Sears khoảng 20 năm trước, tôi đã yêu nó ngay lập tức và chi 20 đô cho chai lớn 236 ml – một số tiền lớn với tôi hồi đó. Nó chẳng giống bất kỳ mùi hương thịnh hành nào lúc bấy giờ, và đó chính là điều thu hút tôi nhất. Có vẻ như gu thời trang của tôi hơi bị "lệch pha" so với thời đại.
Quay lại vấn đề chính, English Leather có vẻ lỗi thời với vài người, nhất là sau những đợt thay đổi công thức chỉ vì lợi nhuận. Nhưng với tôi, đây là một huyền thoại vượt thời gian. Mùi hương này khá tuyến tính: mở đầu bằng một luồng cam chanh tươi mát cùng một chút xíu (nhấn mạnh là một chút thôi) hoa oải hương. Sau đó là hương hoa nhẹ và xạ hương mang cảm giác sạch sẽ như xà phòng, không hề bị nồng mùi phấn của các bà cụ đâu. Tiếp đến là mùi gỗ tuyết tùng như vụn bút chì và mùi da thuộc kiểu da mới được thuộc xong, mang lại cảm giác rất tươi mới suốt 6-10 tiếng. Nó giống như một phiên bản ấm áp hơn (không thuộc nhóm aquatic) của dòng Cool Water kinh điển vậy.
Lưu ý là giai đoạn từ giữa những năm 2000 đến khoảng 2014, công thức có thêm nhiều xạ hương và hoa nồng hơn, dễ gây cảm giác "mùi bà già trong viện dưỡng lão". May là công thức hiện tại đã khắc phục được điều đó, nhưng hãy cẩn thận nếu mua phải hàng tồn kho cũ. Nếu săn được chai có nhãn giấy hiện tại thì cực kỳ đáng để mua mù (blind-buy), giá rẻ như cho luôn.
Cập nhật thêm: Gần đây tôi có mua thử một chai thuộc công thức cũ (giai đoạn 2005-2014) cho biết. Dù là nồng độ cologne nhưng độ tỏa hương chẳng bằng bản hiện tại, thậm chí còn kém hơn cả bản deodorant! Và mùi thì khác hoàn toàn luôn! Nó chỉ có mùi da thuộc cũ kỹ, nồng nặc, rồi đọng lại chút gỗ tuyết tùng khô khốc. Trong 3-4 lần dùng, tôi đã tiêu tốn hết khoảng 60 ml trong số 236 ml ban đầu. Dù độ lưu hương vẫn ổn (tầm 8-12 tiếng trên da) nhưng bạn phải dí sát mũi vào da mới ngửi thấy được. Không có cam chanh, không có oải hương, cũng chẳng có sự tươi mát hay sạch sẽ nào cả. Nếu bản hiện tại là một kiệt tác nam tính, sạch sẽ thì bản cũ này chẳng khác gì cái áo khoác da của ông nội tôi, bị bỏ quên trong tầng hầm ẩm mốc suốt 20 năm. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao em này lại bị mang tiếng dữ vậy rồi...