Calvin Xuân La
Caron Yatagan vẫn luôn là một trong những khám phá yêu thích nhất của mình, và có lẽ điều đó sẽ chẳng bao giờ thay đổi. Cảm giác như em nó mang tính nguyên bản, một sợi dây kết nối trực tiếp với đất mẹ, thậm chí như chứa đựng cả ký ức của tổ tiên. Nó gợi lên hình ảnh những đoàn xe ngựa viễn chinh, những bộ lạc du mục băng qua thảo nguyên, hay những người định cư sưởi ấm bên đống lửa dưới lớp da thú. Mỗi lần xịt Yatagan, mình như thấy cả một khu rừng ẩm ướt với đủ loại cỏ cây, hoa lá và cả hơi ấm nguyên sơ hiện ra trước mắt. Có thể nói hơi quá để nhấn mạnh việc em này đỉnh thế nào, và nó khiến mình cảm nhận được những thứ sâu sắc hơn cả cái gọi là "tươi mát". Nhưng thực sự là vậy, nó đỉnh đến thế mà. Bạn sẽ biết một mùi hương là một tác phẩm nghệ thuật khi thấy nó chẳng có mấy đánh giá kiểu "cũng thường thôi". Những tác phẩm thực sự xuất sắc thường gây tranh cãi và kích thích cảm xúc. Yatagan chắc chắn không dành cho tất cả mọi người, nhưng dù không hợp gu, bạn cũng khó lòng phủ nhận được sự đặc biệt và tâm huyết trong cách tạo ra nó. Có những mùi hương được tạo ra để dùng (thực dụng, dễ chiều lòng đám đông), có những mùi là nghệ thuật (để khơi gợi suy nghĩ/cảm xúc), và tuyệt nhất là sự kết hợp của cả hai. Yatagan chính là điểm giao thoa đó: dám mạo hiểm nhưng vẫn cực kỳ dễ dùng. Mở đầu là nốt hương thảo mộc đẫm sương, hơi đắng và mùi thông giòn tan, cực kỳ đặc trưng. Nó làm mình liên tưởng đến nền rừng ẩm ướt sau cơn mưa, chuẩn bị cho sự phân hủy của tự nhiên. Giai đoạn đầu này là lúc Yatagan mang cảm giác hơi lạnh và sắc, giống như tiếng bẻ một cọng cần tây giòn rụm vậy. Nhưng ngay sau đó, một luồng hơi ấm dễ chịu sẽ lan tỏa từ bên dưới và duy trì suốt thời gian còn lại. Một sự tươi mát xuyên suốt nhưng không hề mang cảm giác nhân tạo hay vô trùng; nó thiên về hướng đất và cây cỏ hơn, giống như một tiếng gọi mời dành cho những tín đồ yêu thiên nhiên và muốn rời xa thành phố. Càng về sau, khi hương cuối dần hiện rõ, mùi hương càng trở nên mượt mà, ấm áp và bớt "xanh" hơn, nhưng sự kỳ diệu thì không hề giảm đi. Sự chuyển mình từ sắc xanh sang tông màu nâu trầm ấm thực sự là một màn "luyện kim" đầy ma thuật với hương nhang huyền bí quyện cùng rêu sồi, xạ hương và các nốt gỗ. Hành trình từ lúc xịt đến lúc tàn giống như một chuyến phiêu lưu: bắt đầu có chút hoang dại, nhưng kết thúc lại vô cùng bình yên, ấm cúng, như thể ta vừa trở về nhà sau một cuộc đời đáng sống. Dù mình có khen hết lời đi chăng nữa, Yatagan vẫn không dành cho tất cả mọi người. Nếu bạn thấy em này hơi "nặng đô", mình gợi ý bạn thử Aramis Devin – một phiên bản thảo mộc kiểu cần tây giòn tan nhưng nhẹ nhàng hơn, được tăng thêm nốt da thuộc/labdanum với cảm giác gỗ và thông mượt mà tương tự.