Quốc Dũng Đoàn
Tóm tắt nhanh cho mọi người là: em này hiền và dễ dùng hơn nhiều so với cái danh tiếng lẫy lừng của nó, mà mùi thì đỉnh cực kỳ. Mọi người có thể xịt bất cứ lúc nào, bất kể mùa nào mà không cần phải e dè gì cả. Cái nốt hương động vật (ở đây là castoreum) cực kỳ nhẹ, kiểu như chỉ thoang thoảng thôi, không hề lấn lướt như Antaeus hay Kouros đâu, muốn thấy là phải "săn lùng" kỹ lắm mới ra. Mùi chủ đạo là kiểu xanh, thảo mộc, hơi đắng và nồng. Nó mang đậm hơi thở của mùa xuân và đầu hè, nhưng không phải kiểu mọng nước hay trong trẻo đâu. Thay vào đó, nó là cái sự tươi mới đầy tính axit, kiểu như sức sống đang bùng nổ từ lớp đất mùn màu mỡ ấy (lưu ý là đất mùn nhé, chứ không phải món hummus đâu, ai nhầm là phải đi dọn tủ lạnh ngay đấy). Điểm nhấn chính là artemisia – hay còn gọi là ngải cứu – một mùi hương thảo mộc đắng, nằm giữa tông xanh và tông gỗ. Có người bảo thấy thoang thoảng mùi cần tây – đúng là vậy, nhưng theo một cách cực kỳ hay ho. Nó là một phần của "bữa tiệc xanh đầy năng lượng" chứ không phải là một nốt hương riêng biệt. Bên cạnh đó, mảng gỗ và nhựa cây cũng hiện diện rất rõ nét, có chút gì đó giống mùi thông mà sau này sẽ xuất hiện trong Quorum. Chính cái chiều sâu gỗ và nhựa này giúp em nó có thể dùng quanh năm, kể cả mùa thu hay mùa đông. Ở đây, castoreum đóng một vai trò khá độc đáo. Nếu như trong Kouros hay Antaeus, các nốt động vật đóng vai trò "ngôi sao solo" để tạo sự bùng nổ, thì ở Yatagan, nó lại giống như những tiếng đàn violin hay viola thứ hai, âm thầm kết nối mọi thứ lại với nhau. Nó đóng vai trò hỗ trợ, giúp tổng thể hài hòa hơn. Vì thế, nếu nhìn kỹ, Yatagan giống như một phiên bản Quorum tinh tế và mạch lạc hơn, chứ không phải là một "con quái vật" động vật nồng nặc của thập niên 80. Có ông dưới kia bảo xịt tận 20 lần mà chẳng thấy mùi gì, chắc là do... xỉu ngang rồi quá. Mà quan trọng là, em này rẻ cực kỳ, lại còn là nhà Caron nữa chứ.