Diana Tú 2
Anh ấy đang ở trong phòng làm việc. Bạn đẩy cánh cửa nặng nề để bước vào và cảm thấy mình thật nhỏ bé. Những kệ sách gỗ gụ cao chạm trần, chất đầy những cuốn sách dày và tiểu thuyết mang theo sự thông thái của một người cha, đứng sừng sững đầy uy nghiêm phía sau bàn làm việc. Một chút mùi ẩm mốc cho thấy anh ấy đã lâu rồi không mở cửa sổ. Những tờ báo chất thành chồng trên sàn nhà suốt một tháng qua. Tấm thảm đã sờn cũ. Anh ấy đứng dậy khỏi ghế với vẻ mệt mỏi của một người đã vùi đầu vào công việc quá lâu. Anh sải bước về phía bạn với những bước chân nặng nề, và bạn nghiêng người ôm lấy anh. Mùi vải nỉ ấm áp bao trùm lấy hơi thở của bạn. Mùi hương này không nồng mùi xạ hương và không gây choáng ngợp (điều mà tôi ghét nhất và dễ gây buồn nôn nhất ở các dòng nước hoa nam). Nó hoàn toàn không dành cho tôi, nhưng nó gợi nhắc tôi về khoảng thời gian tôi từng cảm thấy e dè trước cha mình - không vì lý do cụ thể nào cả, mà chỉ vì ông sống trong một thế giới khác mà lúc đó tôi chưa thể hiểu được. Sách cũ. Thư viện. Mực Tàu. Đồ nội thất gỗ. Mùi cơ thể cũ. Nấm mốc. Vải nỉ sờn. Bụi. Rượu Bourbon. Mật ong. Thuốc lá. Báo giấy. Đất ẩm. Vụn gọt bút chì.