Richard Hà
Đúng như cái tên, đây là phiên bản mạnh mẽ và đậm đặc hơn bản gốc năm 1989. Thực ra không phải do ý đồ sáng tạo thay đổi đâu, mà là để tuân thủ các quy định mới của IFRA – đó cũng là lý do bản gốc đã bị ngừng sản xuất từ lâu. Mình thấy Patricia de Nicolai cực kỳ đáng khen vì một là việc tái tạo lại mùi hương gốc theo các tiêu chuẩn mới là một thử thách cực khó, hai là cô ấy đã rất trung thực khi thừa nhận không thể làm cho bản mới giống hệt bản cũ đến mức không thể phân biệt được, nên thay vì giấu giếm, cô ấy đã đặt tên là "Intense" để khẳng định đây là một trải nghiệm khác biệt. Cái tên "Intense" thực sự rất chuẩn, vì các nốt hương trầm và tối như tiêu đen, hoắc hương, da thuộc và gỗ đều trở nên gai góc và nổi bật hơn. Nhưng nói "gai góc" hay "nổi bật" không có nghĩa là nó thô đâu nhé. Nếu bản New York gốc mượt mà như lụa cao cấp, thì bản Intense này giống như một loại vải linen sang trọng vậy. Có người chê cả hai bản đều quá "old school" – và đúng là Nicolai đang tri ân những huyền thoại như Guerlain, Caron hay Chanel Pour Monsieur. Cô ấy bám khá sát khuôn mẫu đó nhưng vẫn giữ được phong cách cá nhân rất riêng. Phong cách này có nét tương đồng kỳ lạ với nhà Guerlain, nhưng điểm mình thấy cô ấy làm tốt hơn chính là sự kết nối giữa các nốt hương cực kỳ mượt mà, không hề có vết nối, điều mà bản Intense đã thể hiện rất rõ. Mình cứ hay nghĩ, có lẽ việc từng bị từ chối vị trí chuyên gia nước hoa tại một nhà hương lớn đã thôi thúc cô ấy. Đây giống như một lời khẳng định đầy bản lĩnh của một người phụ nữ trước những định kiến cũ kỹ: "Tôi có thể làm tốt hơn cả các bạn". Sự hòa quyện không tì vết giữa các nốt hương tạo ra một hiệu ứng trừu tượng, thay vì tách bạch rõ ràng như các dòng Guerlain xưa. Tùy vào gu mà mọi người chọn nhé, còn với mình thì cả hai đều tuyệt vời, và Nicolai đã chứng minh được cô ấy hoàn toàn xứng tầm với những bậc thầy trong ngành.































