Xịt được vài tiếng thôi mà cảm giác của mình thay đổi chóng mặt luôn, từ thấy cũng ổn, rồi bình thường, đến mức giờ mình chẳng còn thích nổi nữa. Lúc đầu thì mùi ngọt ngào kiểu gây nghiện, mình vẫn thấy hiểu được, nhưng giờ nó lại ngọt lịm một cách quá đà, làm mình thấy hơi buồn nôn. Cái độ tỏa hương của em này mạnh đến mức khó mà ngó lơ trên da được, cảm giác chỉ muốn đi rửa sạch ngay lập tức.
Mình vốn chẳng bao giờ thích cái kiểu mùi hoa cỏ ngọt lịm kiểu siro trong mấy chai nước hoa nữ hiện đại, vì cái kiểu đó tràn lan từ hồi những năm 2000 rồi. Nhưng càng ngồi lại với em này, mình càng thấy khó chịu hơn bình thường. Cái tên nghe có vẻ không khớp với mùi thật chút nào, tiếc thật sự, vì cái không khí ở Chinatown vốn rất nồng nàn và phức tạp, nếu có ai đó lột tả được điều đó thì hay biết mấy. Ban đầu mình chẳng thấy em này có gì liên quan đến Chinatown cả, vì nó giống một vườn hoa ngâm đường hơn. Chỉ đến khi thấy mọi người nhắc đến chút hương nhang, mình mới hiểu phần nào tại sao nó lại tên như vậy. Mùi này đúng là giống mấy quầy bán nhang ở mấy tiệm tạp hóa, nhưng là loại nhang rẻ tiền, cái loại mà hay đặt tên kiểu nhạy cảm ấy. Mà kể cả thế, nó vẫn thiếu một chút mùi "nồng" đặc trưng để thực sự tái hiện được cái không khí đó. Thiếu đi cái đó, em này chỉ giống như một góc nhìn của khách du lịch về một khu phố vốn sầm uất nhưng đang dần bị "sang chảnh hóa". Nó giống như một người da trắng đi tham quan Canal Street chỉ để tìm cảm giác mới lạ với mấy cái túi xách rẻ tiền hay mỹ phẩm Hàn Quốc vậy. Nó giống như một quý cô nhà giàu từ Soho đi băng qua công viên để đến một bữa trưa đắt đỏ ở Tribeca. Vì giới trẻ giờ hay hoài niệm về cái vẻ nữ tính kiểu "kẹo bông" của những năm 2000, nên em này làm mình liên tưởng đến kiểu "Dimes Square" của Chinatown – một ví dụ điển hình của mấy đứa con nhà giàu từ nơi khác đến, cố gắng nhào nặn một khu phố của người nhập cư theo hình mẫu của chúng.
Càng đào sâu về chai nước hoa này, mình lại càng suy nghĩ về tính chất "thuộc địa" trong ngành nước hoa. Vẫn còn đó cả một nhóm mùi mà cái tên của chúng vô tình gợi nhắc đến việc vơ vét tài nguyên từ châu Á (một cái tên mà ai cũng biết là tệ, nhưng vẫn cứ dùng như thể họ chẳng quan tâm đến ý nghĩa của nó vậy). Những sản phẩm được tạo ra từ đó thường chỉ là những bản sao mờ nhạt – những nỗ lực sáo rỗng nhằm tái tạo lại cái cảm giác hưng phấn của khách du lịch, cái cảm giác như đang ở một nơi nào đó khác, ngay cả khi chính họ đang làm cho nguồn tài nguyên đó trở nên khó tiếp cận hơn tại chính nơi chúng sinh ra. Đó chính là định nghĩa của sự dư thừa: có tất cả mọi thứ, nhưng dường như vẫn chẳng bao giờ là đủ.