Khánh Nhi Kiều
Đây là review cho bản vintage nha. Mình vừa mới nhận được một lọ mini thôi mà giờ trên tay đã có một vết ố màu cam để làm bằng chứng rồi đây – đúng là hàng đậm đặc có khác! Những mùi hương kiểu này làm mình nhớ đến một sự thật rất rõ ràng về thời đại mà chúng được tạo ra: hồi đó ai cũng hút thuốc. Hồi mình còn nhỏ vào những năm 60, cả ba người lớn trong nhà mình đều hút thuốc rất nặng, và chuyện đó hoàn toàn bình thường. Người ta hút thuốc ở khắp mọi nơi, từ ngoài đường, trên xe buýt cho đến rạp chiếu phim. Chính vì thế, khứu giác của mọi người thường bị ảnh hưởng khá nhiều, nên nước hoa thời đó phải thật nồng để mọi người có thể ngửi thấy được. Đặc biệt là dòng Chypre cực kỳ hợp với mùi thuốc lá, và tất nhiên, các dòng Chypre chuẩn chỉnh chính là "mốt" thời bấy giờ. Và đó là lý do mình nhắc đến Bandit. Đúng vậy, đây là một mùi da thuộc mang đậm tính động vật. Với những năm 60 thì nó bình thường, nhưng với bây giờ thì nó mạnh đến mức khó tin. Cái độ nồng của da thuộc như thế này thường chỉ thấy ở mấy nhà niche cực kỳ phá cách thôi, còn mùi động vật thì bị coi là hơi "thô". Nhưng sự thật là, với mình, nó lại thơm một cách rất tuyệt vời. Nó gợi nhớ cho mình về mùi da thuộc trong những ký ức tuổi thơ ở London – từ ghế xe buýt, cặp sách cho đến xe hơi của chú mình. Nó còn gợi nhớ về những người phụ nữ hay đến chơi bridge cùng bố mẹ mình – những người phụ nữ trẻ trung, vừa hút thuốc, vừa nhâm nhi martini và diện những chiếc áo len cổ lọ cùng quần tây. Bandit có vài nét tương đồng với bản vintage của Cabochard, nhưng mình thấy Cabochard vẫn có thể dùng trong các tình huống giao tiếp xã hội vì nó tinh tế hơn. Còn Bandit thì giống như Paco Rabanne La Nuit ở chỗ mùi động vật cực kỳ mạnh. Nói chung là mình mê mẩn cái mẫu thử Bandit vintage này và chỉ muốn tìm ngay một chai fullsize thôi. Còn việc xịt xong rồi thì đi đâu được ấy à? Chuyện đó còn chưa biết nữa, chắc là mình sẽ dành vài ngày chỉ ở nhà để tận hưởng nỗi ám ảnh mới này thôi.