Có một chuyện khá lạ lùng xảy ra với hai chai nước hoa, nhưng cuối cùng chúng lại càng làm tôn lên giá trị của nhau. Để mình kể cho nghe về bản gốc Ivoire trước nhé. Vì mình bắt đầu tìm hiểu về nước hoa từ tận năm 1974, nên mình vẫn còn nhớ rõ những dòng Chypre lộng lẫy của thập niên 60 và 70, dù là có civet hay không. Mình vẫn nhớ như in lần đầu tiên "vừa mắt" em nó tại tiệm nước hoa 'la Bourse'. Hồi đó nào là Givenchy với những ký hiệu La Mã, những chai thủy tinh thanh mảnh đầy tinh tế với mùi hương cực sang. Rồi cả Miss Dior, Chanel No. 5, 19, Cristalle, hay YSL 'Y'. Mình còn nhớ anh em sinh đôi của mình hồi đó còn mua được cả 'Ébène' của Balmain nữa. Vào những năm 80, Ivoire còn có cả bản Eau de Parfum. Khi mình xịt thử bản Ivoire (mới được sản xuất lại) cách đây vài tháng, mình thấy nó khá gắt và đắng, nhưng cũng đúng y như những gì mình từng nhớ.
Thế nhưng, chai nước hoa thứ hai này đã thay đổi hoàn toàn cảm nhận của mình về Ivoire, đó chính là "Le Sillage Blanc" của nhà Dusita. Một bản thánh ca tuyệt vời dành cho những quý cô phong cách garçonnes của ngày xưa, những cô nàng flappers, hay cả Marlene, LouLou và Madonna. Nó như một lời tri ân gửi đến những huyền thoại như Bandit của Piguet, Cabochard của Mme. Gres hay Tabac Blonde của Caron. Một mùi hương đầy thiên tài với chút khói thuốc lá, khô ráo và mang sắc xanh mướt. Và rồi khi mình xịt lại Ivoire, cảm giác lại hoàn toàn khác biệt. Ivoire gây ấn tượng mạnh hơn với một "núi" hoa, cũng giống như 'Le Sillage Blanc' khi chồng lớp sự trù phú của galbanum và rêu sồi, nhưng Ivoire lại mang đến một cảm giác hoa cỏ mềm mại đến kinh ngạc.
Sự kết hợp này chỉ càng làm cho cả hai trở nên huyền thoại hơn. Những nốt Aldehydes ập thẳng vào mũi, rồi đến cả một rừng hoa: Hoa cúc, Galbanum (cái tông đắng mà mình cực kỳ mê), hoa vạn thọ, Asafoetida (một loài hoa có mùi khá khó chịu nhưng theo mình thì nó đóng vai trò như civet, cực kỳ cuốn), hoa violet, rễ diên vĩ, thủy tiên, hoa cẩm chướng, hồng Thổ Nhĩ Kỳ, diên vĩ, ngọc lan tây, nhài, linh lan, hoa cam, và cả một chút quả mâm xôi (không phải hoa nhưng lại giúp làm dịu đi sự chát nhẹ một cách đầy thanh lịch), rồi cả Labdanum nữa. Phần base thì cực kỳ đậm đà, dày đặc, cảm giác như những gì Oriza L.Legrand từng làm với Chypre Mousse vậy. Chúng ta có rêu sồi, cỏ hương bài, gỗ đàn hương, trầm hương, hoắc hương, xạ hương, đậu tonka, hổ phách và vanilla, tất cả tạo nên một mùi hương cực kỳ phong phú và nhiều tầng lớp. Đây không phải kiểu mùi "thiếu nữ trắng trong" đâu, vì nó còn có cả tiêu, nhục đậu khấu và quế nữa. Đó là những mùi hương huyền thoại, với bao bì và quảng cáo thời đó cực kỳ sang chảnh và đậm chất Paris.