Ánh trăng chẳng bao giờ chiếu rọi mà không mang đến cho mình những giấc mơ về nàng Annabel Lee xinh đẹp; và những vì sao chẳng bao giờ mọc mà không làm mình cảm nhận được đôi mắt sáng ngời của nàng. Nhưng tên nàng không phải là Annabel Lee, mà là cái tên đại diện cho vẻ đẹp từ thời cổ đại, cái tên đã khiến thành Troy phải quỳ gối. Mình nghĩ hào quang lấp lánh của nàng chính là mặt trời còn thiếu trong bài thơ vĩnh cửu của E.A. Poe. Và giờ đây, nàng đã đi xa...
Ngôi sao dẫn lối cho 5 năm tuyệt vời nhất đời mình đã ngừng lấp lánh. Và mùi hương từng là hiện thân của sự dịu dàng và lòng tận tụy vô điều kiện, giờ đây lại trở thành một kỷ vật u buồn nhắc nhở về sự hữu hạn của đời người. Nàng từng sống ở Thụy Điển vài năm. Mình tin nàng thuộc về nơi đó, vì dù đến từ vùng phía đông Địa Trung Hải, nàng lại là một nữ chiến binh Valkyrie cao ráo, tóc vàng và mắt xanh. Mình vẫn nhớ ngày nàng xông vào căn hộ nhỏ của tụi mình khoảng 20 năm trước, hào hứng khoe món đồ nghệ thuật mới tìm được. Nàng trông như một phù thủy bóng đêm bị bắt quả tang giữa ban ngày với một khối cầu màu xanh lam đầy vẻ bí ẩn trên tay. Mình không thể phủ nhận rằng thứ nàng cầm trông thật đẹp và có mùi hương cực kỳ cuốn hút, nhưng mình vẫn hỏi nàng điều gì ở nó mà khiến nàng mê mẩn đến thế. Nàng bảo: "Trước hết là cái tên của nó khiến trái tim xa lạ của em luôn mơ mộng. Rồi em yêu cảm giác được cầm cả một vũ trụ xanh thẳm trong lòng bàn tay và làm nữ hoàng của nó. Ồ, và đây cũng là nơi em sẽ lang thang khi rời khỏi hành tinh này... một trăm năm nữa".
Nàng ra đi ở tuổi 42, sớm hơn 80 năm so với kỳ vọng đầy tiếng cười của nàng. Có lẽ nàng không thể cưỡng lại tiếng gọi của bầu trời nữa. Nàng đã chiến đấu dũng cảm đến phút cuối cùng. Mình ngồi thụp xuống một góc, tua lại thước phim về khoảng thời gian bên nhau trong tâm trí. Những buổi sáng ngái ngủ, những buổi trưa lười biếng, những buổi chiều đầy luyến tiếc, những đêm dịu dàng, những ngày kỳ lạ, những cơn thèm ngọt, những trận cãi vã nực cười... tất cả đều thấm đẫm hương Sun, Moon, Stars, mùi hương mà nàng yêu nhất. Mình sẽ không gọi đó là phong cách của nàng, vì dấu ấn thực sự của nàng chính là sự hiện diện của nàng, thứ đã làm trái tim si tình của mình tan chảy. Khi mình ngẩng đầu lên, màn đêm đã bắt đầu bao phủ lấy mình bằng những xúc tu đen kịt, u buồn. Mình không nhớ có khi nào mình sống "vô định" như thế, nhưng có lẽ mình cũng chẳng thể nhớ nổi một cơn mưa ký ức nào dữ dội đến thế.
Mình xịt một chút "vũ trụ nhỏ bé" ấy lên người rồi bước ra đường, tan chảy trong đêm hè Hy Lạp ấm áp mà nàng sẽ không bao giờ cảm nhận được nữa. Mình biết nàng chẳng muốn mình rơi lệ, nhưng đó là điều duy nhất mình không thể thực hiện được. Vĩnh biệt chiến binh của mình. Xin đừng buồn vì từ nay về sau, trái tim u tối của mình sẽ mãi mãi mang một chút màu sắc gothic. Hy vọng nàng sẽ tìm thấy bình yên đâu đó giữa đỉnh Olympus và Valhalla. Nơi nào đó giữa những Mặt Trời... Mặt Trăng... và những Vì Sao...