Đây từng là phong cách mùi hương đặc trưng của tui hồi cấp ba (cùng với Dune). Thật sự thì đó là hai chai nước hoa đầu tiên tui tự mình chọn lấy. Mấy dòng kinh điển khác như Guerlain hay Chanel thì thường là quà được tặng như một nghi thức trưởng thành thôi. Tui vẫn nhớ như in cái quảng cáo trên tạp chí Vogue, cái chai màu xanh chàm lấp lánh như khơi dậy sự huyền bí của tuổi mới lớn trong tui. Tui đã khao khát nó ngay cả trước khi kịp ngửi thấy mùi. Chắc tui cũng dùng hết khoảng 6 chai rồi. Tầm 10 năm trước, tui có tích trữ một ít vì sợ nó bị khai tử, và đúng là nó biến mất thật. Tui vẫn còn giữ mấy cái chai gần cạn từ những năm 90.
Giờ ngửi lại, tui thấy mùi này khác hẳn. Nó đậm đặc và ngọt lịm như siro hơn so với cảm nhận hồi đó. Hồi xưa tui cứ tưởng nó là một mùi hoa nhẹ nhàng, vui tươi, chắc là do so sánh với mấy chai khác tui có thôi. Tui không thấy mùi dứa đâu cả. Thay vào đó, tui thấy một nốt hương xịt tóc hơi gắt ở lúc đầu, đi kèm với diên vĩ phấn và hoa heliotrope. Tui thề là có cả hoa violet nữa, ít nhất là trong ký ức của tui. Rồi cả một bầu trời hoa cẩm chướng cay nồng. Giờ tui đã có thể phân biệt được nhiều tầng hương tinh tế hơn, nhưng điều đó đôi khi làm tui thấy hơi buồn, vì mùi hương này đã định hình nên con người tui, nó quá đỗi mạnh mẽ.
Nó gợi nhớ về những buổi vũ hội trường, những cuộc hẹn hò đầu tiên, hay cả lúc rời xa nhà. Nó mang cái mùi của sự "chuẩn bị". Chuẩn bị để đi chơi với bạn thân, với mỹ phẩm bày bừa trên bàn trang điểm, tiếng máy uốn tóc nóng hổi, và một làn sương xịt tóc lơ lửng trong không trung như một sự kỳ vọng thầm kín. Nó mang mùi của sự mỉa mai và hy vọng; khi những kỳ vọng cứ liên tục tan vỡ, những chuyến phiêu lưu rẽ sang hướng khác, nhưng chúng ta vẫn cứ tiếp tục, chuẩn bị cho điều tiếp theo, đêm tiếp theo, và tình yêu tiếp theo. Xịt mùi này lên cảm giác đau lòng đến mức khó tả, nhưng mà tui mê nó cực kỳ.