Tui thực sự nghĩ chai này không bán chạy là vì nó quá xuất sắc so với thời đại đó, thậm chí có thể gọi là mang tính cách mạng luôn. Mấy ông bên Issey Miyake nên nghiêm túc cân nhắc việc tái bản nó đi. Ý tui là, thôi nào, chi phí chắc cũng chẳng đắt hơn mấy bản flanker mùa hè của L'Eau d'Issey là mấy... Thời thế thay đổi rồi, đâu phải cứ không phải mùi aquatic trong cái chai trong suốt, tối giản là bị coi là không có gu đâu. Với lại, việc khám phá ý tưởng về 4 nguyên tố thay vì cứ mãi kẹt lại ở nước thì có gì sai chứ? Tui nghĩ là tui sẽ không ưa nổi ông giám đốc kinh doanh đứng sau quyết định này đâu.
Với tui, Le Feu là một tác phẩm nghệ thuật. Nó thú vị hơn L'Eau nhiều, dù L'Eau cũng có nét riêng (nói thật là hai em này mà thành một cặp thì đẹp luôn...). Một mùi hương đầy bất ngờ, gây bối rối và cực kỳ phức tạp, với những tầng hương đối lập hòa quyện và đan xen vào nhau - giống như một món ăn ngũ vị vậy. Có chút ngọt ngào từ vanilla và caramel, vị sữa chua chua ngọt, bergamot tươi mát và hơi chua, rồi cả coriander đắng, gỗ, và tiêu cay nồng... Sự kết hợp này làm tui liên tưởng đến một bản nhạc đương đại theo phong cách avant-garde. Cavallier đúng là chân ái của tui! Nghĩ lại thì, việc một số tác phẩm của ông ấy từng bị thị trường từ chối chỉ càng khẳng định cái chất nghệ sĩ và sự độc lập trong sáng tạo (chứ chất lượng thì chắc chắn không có vấn đề gì rồi). Vậy nên, một khi đã tung ra một tác phẩm của một thiên tài, sao mấy công ty này không tiếp tục bán nó đi hả trời?? Ít nhất là bản giới hạn thôi cũng được chứ? Mấy công ty này bị làm sao vậy không biết?
Đây không phải kiểu mùi woody hay oriental thông thường đâu. Nếu mọi người hình dung được một mùi hương kiểu aromatic-woody-spicy-gourmand thì Le Feu đại loại là như vậy đó. Nghĩ lại thấy tui ngớ ngẩn thật, hồi đó sao không mua luôn cả 10 lít cho rồi... Chắc tại hồi đó tui cứ nghĩ nó kỳ kỳ, hắc hắc gì đó. Nhưng mà thôi, lúc đó tui chỉ là một đứa con nít khờ khạo, chỉ thích mấy mùi dâu hay hoa nhài thuần khiết thôi :)