Tui thuộc Gen Z sinh năm 1997 nên không có kiểu lớn lên cùng mùi hương này như nhiều người đâu, nhưng mà tui đã muốn thử em nó từ lâu lắm rồi! Khổ nỗi là tìm mẫu thử hay chiết online không ra, mà bỏ ra tận 400 đô để mua mù một chai nước hoa đã 20 năm tuổi thì không đời nào. Thế là tui tìm mua mấy cái mẫu thử lotion trên eBay, tính là ít nhất thì chúng cũng có cùng mùi hương đó để tui hình dung ra nó như thế nào. Lúc nhận được thì nó là một dạng gel màu hổ phách trong suốt, nhìn chẳng giống lotion tí nào luôn, kỳ cục thật sự. Chắc là do lotion để 20 năm rồi nên mới vậy. Nhưng dù sao thì mùi cũng không bị cũ hay biến chất, nên tui tin là mùi hương chính vẫn ổn vì nó được hút chân không và để trong túi tối suốt thời gian qua.
Tui cực kỳ muốn thử em này vì danh tiếng lẫy lừng của nó trong giới mê nước hoa với tổ hợp: ngò rí, sữa và tiêu – nghe thôi là thấy mê rồi đúng không? Tui rất thích mấy mùi "sữa" kiểu phức tạp như Replica Tea Escape hay Coffee Break, nhưng cũng từng không thích Lanvin Oxygene vì nó quá nhiều nốt hương kiểu "bách khoa toàn thư" và có mùi kẹo cao su nhựa. Nên tui cũng không biết em này sẽ đi theo hướng nào. Sau khi đổ cái thứ gel kỳ lạ kia ra hũ nhỏ để thử, cảm nhận đầu tiên của tui là: mùi này bị "rối". Nó không hề gắn kết hay hòa quyện, mà kiểu như có ai đó đem mấy chai nước hoa khác nhau trộn lại vậy. Có một sự khập khiễng giữa nốt hồng ngọt kiểu mứt trái cây với nốt đàn hương sữa unisex. Tui không ghét, nhưng nó không hề mượt mà, cảm giác như đang xịt chồng hai mùi khác hẳn nhau lên người vậy.
Tầm 10 phút sau thì các nốt hương mới bắt đầu hòa hợp, trở nên hoàn thiện và đẹp hơn. Vị ngọt bớt gắt và bớt kiểu đường hóa học hơn, nó hòa quyện vào gỗ, làm cho tông gỗ cũng trở nên nữ tính hơn. Chủ yếu tui ngửi thấy đàn hương, vanilla, hổ phách, caramel và hoa hồng – chiếm đến 95% mùi luôn. Tui thích nó, nhưng nó không phải kiểu mùi tiêu sữa nóng bỏng mà tui mong đợi. Tui cũng thấy thất vọng kiểu giống như với Oxygene – tui chẳng thấy sữa hay tiêu đâu cả vì bị ngập trong 30-40 nốt hương khác nhau, cảm giác như chỉ là tổng hợp của các thành phần thôi. Tui ước gì có một phiên bản hiện đại hơn, lược bỏ bớt mấy cái rườm rà để làm nổi bật lên cái hồn của một mùi hương cổ điển, giống như cách YSL làm với dòng La Collection vậy. Dù sao thì em này cũng cực kỳ đặc biệt và đi trước thời đại, nếu ra mắt bây giờ thì hoàn toàn có thể là một mùi niche. Nhưng tui vẫn không thích cái kiểu ngọt lịm như mứt này.
UPDATE: Tui mới tìm ra Poivre Piquant của L'Artisan Parfumeur. Nó không phải bản dupe hoàn hảo của Le Feu D'Issey, cũng không siêu thực hay phức tạp bằng, nhưng nó chính xác là những gì tui muốn: một phiên bản hiện đại, tinh giản và bớt nồng nặc mùi hoa hơn. Nếu bà nào thích em này mà muốn bớt cái sự "rối" hay bớt mùi hoa đi thì thử em kia nha, tui nghĩ là sẽ hợp đó, vẫn giữ được vibe gỗ-sữa-tiêu cực đỉnh.