Grace Hứa
Ước gì tui được ngửi lại mùi này lần nữa, nhưng mà chắc không đời nào tui đi lùng sục để mua nó với giá 300$ đâu! Tui nhớ nó là một mùi hương kỳ lạ nhưng cực kỳ thú vị, kiểu độc nhất vô nhị luôn ấy. Tui thấy hơi khó hiểu khi có người so sánh em này với Amour Nocturne. Hình như tui có ngửi thử em kia trên giấy rồi nhưng không ấn tượng lắm, mà lúc đó tui cũng đang bị ngợp giữa cả đống nước hoa khác nữa. Tui nhớ hồi em này mới ra mắt, tui còn đang học đại học và bị ốm một chút. Lúc đó tui không biết là nó có nốt sữa, nhưng giờ nghĩ lại thì cũng hợp lý, vì cái mùi sữa thường làm tui muốn nôn lắm. Nhưng mà em này có nốt sữa nhưng không phải chỉ có mỗi mùi sữa đâu, không hề! Nó cực kỳ phức tạp mà vẫn giữ được sự gắn kết rất mượt mà. Đây là kiểu nước hoa tự biết "tìm đường" trên da mình và dường như nó biết rõ mình cần phải làm gì trên đó. Về khoản này thì em nó khác xa mấy loại nước hoa bây giờ – cái kiểu cứ nằm im trên da rồi đợi người dùng "ra lệnh" ấy. Kiểu như: "Này, đi sang trái rồi rẽ phải đi, giờ ấm lên chút, bớt cay nồng lại xem nào..." Nói chung là em này cực kỳ cá tính, không hề nhân nhượng, nhưng cũng không phải là một mùi khó dùng đâu. Mùi hương lúc đầu khá ấn tượng với tiêu gỗ và hoa hồi. Tui cực mê mấy kiểu mùi gỗ của thập niên 90! Chẳng giống mấy cái kiểu mùi khô khốc như nhựa mục của thời nay đâu. Giai đoạn cuối cũng thú vị lắm, dù danh sách nốt hương dài dằng dặc nhưng tổng thể lại là một bản giao hưởng hoàn hảo. Độ lưu hương thì cực ổn luôn. Tui không chắc là em này sẽ hợp gu với số đông đâu. Khen ngợi một mùi hương vintage đã mất thì dễ, chứ tìm một mùi để "chiều lòng thiên hạ" thì lại là chuyện khác. Tui có cảm giác là mũi của nhiều người bây giờ sẽ thấy nó hơi gắt, hoặc không đủ ngọt kiểu kẹo cao su, hay không đủ mùi xà phòng. À, và tất nhiên là có vanilla nữa. Đây mới đúng là cái kiểu vanilla ở nốt cuối mà tui hằng mong đợi: béo ngậy và ngon lành. Quên mấy cái kiểu vanilla kiểu nhân tạo, ngọt lịm như kẹo marshmallow đi.