Nathan Đào
Là con trai thì tui chắc không xịt em này đâu, nhưng lúc nào cũng phải thủ sẵn một chai để ngửi. Có cái gì đó ở em này mà tui cực kỳ mê, kiểu khó tả lắm luôn ấy. Bản Royale thì kiểu hiện đại quá mức đến mức hơi khó chịu, còn bản Jardin thì lại hơi bị mùi xà phòng quá. Còn em này là một mùi hoa không thể gọi tên chính xác được, lúc đầu hơi giống nước hoa hồng, sau đó biến chuyển thành nhiều tầng hương hòa quyện vào nhau một cách mờ ảo. Nhưng tui thấy điểm sáng nhất chính là sự tương phản mạnh mẽ giữa nốt xanh và hương hoa, nó gợi lên cảm giác như mùi cỏ mới cắt – cái kiểu mà mấy nhà làm nước hoa hiện đại thường né tránh để giữ cho mùi hương dễ dùng hơn. Cơ mà việc người dùng là ai sẽ quyết định tất cả, và nó cũng tạo ra ấn tượng gì với người xung quanh nữa. Tui cảm giác nó có thể mang lại vẻ khác biệt, xinh đẹp và sang chảnh, nhưng cũng có khi lại nghe như mùi của mấy buổi tiệc rẻ tiền ấy. Nghe hơi kỳ nhưng đôi khi tui thấy nó đúng là như vậy thật. Cấu trúc mùi hương này có chút hơi hướng cổ điển nhưng theo ý tui thì không hề bị "mùi bà già" đâu. Nếu bạn lo lắng về chuyện đó thì có lẽ nên bỏ qua, nhưng tui thấy công thức hiện đại này cân bằng khá tốt giữa nét cổ điển và hơi thở hiện đại. Tui khá thích là nó không bị lạm dụng quá nhiều mấy cái hóa chất tạo mùi gắt gỏng kiểu hiện đại, dù chắc chắn là vẫn có một ít. Nói chung, đây là một mùi hoa tùy thuộc rất nhiều vào gu mỗi người, nên nói thật là đừng có ngồi đó đọc trên perfumista nữa, cứ phải tự đi mà ngửi mới biết được.












































