L'Heure Bleue giống như một sự bình yên trong tâm hồn vậy. Nếu muốn biết Guerlain thực sự là gì, cứ mua em này về rồi tự mình ngửi đi. tui sẽ hiểu thế nào là "Guerlainade". Mùi hương lúc đầu không hề khó chịu, thậm chí là cực phẩm. Nhưng khi các nốt hoa nở rộ, cảm giác như mình đang lạc giữa một vườn hoa, được bao bọc trong sự ngọt ngào, mềm mại của hoa diên vĩ dạng phấn. Đó chính là tinh túy của Guerlain.
tui có đưa thử cho ông người yêu, người mà bình thường cực ghét mấy mùi tui xịt, kiểu người chẳng biết tí gì về nước hoa luôn. tui hỏi "Thấy sao?", ổng chỉ đáp "Ừ, thơm đấy". tui hỏi tiếp "Có mùi bị già không?", ổng bảo "Không, không hề già, mùi này kiểu như quý tộc hay dùng ấy, không phải già mà là kiểu mùi của giới thượng lưu ngày xưa". tui đứng hình luôn, ổng đâu có biết gì về lịch sử chai này đâu mà đoán chuẩn thế. Cuối cùng, trên da tui, nó cứ như mùi kem Nivea dịu nhẹ vậy. Đúng là một cực phẩm.
Tiếp nối bài review trước...
Sau khi có chai L'Heure Bleue, tui dùng nó gần như mỗi tối. Sáng thức dậy, tui chẳng bao giờ thấy thỏa mãn bằng những đêm dùng em này. Nó trở thành một phần trong thói quen buổi tối của tui rồi... sau khi sấy tóc, bôi kem, nếu thiếu 4 shot L'Heure Bleue là thấy thiếu thiếu ngay.
Cập nhật ngày 17/03/2024...
tui vẫn không biết xếp em này vào nhóm nào trên vòng quay mùi hương nữa. Kiểu như nằm đâu đó giữa Floral, Powdery Iris và Amber ấy. Là Amber-floral? Hay Floral? Hay là Floral Woody Musk? tui chịu luôn. Nhưng tui biết là tui cực kỳ tận hưởng sự hiện diện của em ấy mỗi đêm. tui thích cái cảm giác chăn gối cũng thoang thoảng mùi L'Heure Bleue vì mùi hương từ cơ thể và quần áo ám lên. Cảm giác được bao bọc, cực kỳ dễ chịu mỗi khi đêm về. tui bắt đầu tự hỏi sao một người thích khám phá mùi hương lại có thể nghiện một mùi đến thế... và đúng là tui đang nghiện thật. Chai 100ml từ năm 2017 của tui sắp hết rồi, giờ tui đang dùng chai 10ml để nuông chiều bản thân mỗi tối. Cảm giác như chẳng còn mùi hương nào quan trọng bằng L'Heure Bleue nữa. Em ấy là một phần của tui rồi.
Cập nhật ngày 09/07/2024...
tui đã dùng hết nửa chai rồi. Mùi hương có vẻ "mở" hơn so với lần đầu, các chi tiết rõ nét hơn, giống hệt như cảm xúc của tui vậy. Nào là hoa cẩm chướng đẫm sương, hoa heliotrope dạng phấn, một vũ điệu hoa cỏ, một buổi khiêu vũ ấm áp đầy gia vị, rồi cả gỗ đàn hương nữa. Nó giống như một cái ôm được gói gọn trong chai vậy. Các nốt hương nhảy múa theo thời gian cho đến khi kết thúc bằng mùi da thịt thơm mùi phấn. Những lúc thấy lạc lõng, tui luôn tìm về L'Heure Bleue như một sự khẳng định bản thân. Cảm xúc của tui vẫn vậy, vì cơ thể không biết nói dối. tui yêu L'Heure Bleue.
Cập nhật ngày 06/08/2025...
tui từng nghĩ sẽ chẳng còn gì để viết về em ấy nữa vì cảm xúc vẫn thế. Nhưng mà... tui đang dùng 10ml cuối cùng của chai đầu tiên, dù vẫn còn 4 chai khác dự phòng. Toàn là bản 2017 thôi. tui nhận ra gu của mình giờ đã dần chuyển sang kiểu "L'Heure Bleue-esque" rồi – một sự pha trộn giữa hoa cẩm chướng, đinh hương cay nồng trên nền hổ phách ngọt ngào và một chút nhựa cây Labdanum. L'Heure Bleue luôn là nơi tui tìm về. Nó không hẳn là "nhà", nhưng giống như một điểm dừng chân để tui tự kiểm chứng lại bản thân vậy. Và nó chưa bao giờ làm tui thất vọng. Bản 2017 hiện tại có vẻ hơi nhạt so với khứu giác hiện tại của tui, nhưng chắc đó là cách mà mũi mình phát triển. Nên thỉnh thoảng tui vẫn quay lại với em ấy.
Nhưng mà... cuối tuần nọ tui đi dạo chợ và thấy một tiệm đồ vintage. tui thấy một cái hộp Guerlain rất lớn. Vì đang ở Thái Lan nên tui cứ ngỡ đó là chai Mitsouko. Nhưng lúc mở ra thì tui sốc tận óc vì đó là L'Heure Bleue. tui đứng hình lần nữa khi thấy đó là một chai nước hoa từ những năm 1930 mà vẫn còn nguyên seal. tui suy nghĩ cả đêm vì không thể quên được cái chai (có lẽ là) cổ và được bảo quản tốt nhất mà tui từng thấy. Thế là tui quay lại mua luôn, giá 280 USD. Một anh người Pháp tên Pascal bảo là một bà cụ người Pháp quyết định bán đi bộ sưu tập vintage của mình.
Làm sao mà tui có thể đi vào một con đường chưa từng đi, để rồi tình cờ thấy một chai Guerlain, và trong lần đấu giá cuối cùng trên đời, tui lại sở hữu được một chai L'Heure Bleue từ những năm 1930 được bảo quản hoàn hảo đến thế. Cứ như là... L'Heure Bleue là một mùi hương tự tìm đến với mình vậy.