Theo tui thấy thì L'Heure Bleue là dòng kinh điển dễ dùng nhất của nhà Guerlain luôn á. Tất nhiên là mùi nó sẽ khác hẳn mấy dòng mới ra gần đây, nhưng nó không có mấy nốt hương 'khó nhằn' kiểu động vật hay chypres đắng ngắt đâu. Cái nét quyến rũ cổ điển của em này đến từ một lượng phấn cực lớn, hòa quyện cùng một bó hoa đậm chất nước hoa truyền thống như cẩm chướng, nhài và ngọc lan tây. Mùi này khá ngọt so với thời đó, và tui thấy nó giống như 'tiền thân' của dòng gourmand vậy. Chắc chắn là vào năm 1912, nếu muốn có mùi 'ngọt lịm như một món ăn' thì đây chính là lựa chọn gần nhất rồi. tui không tin cái gì là vĩnh cửu, nhưng L'Heure Bleue thực sự tiệm cận mức đó luôn.
Đây chủ yếu là một mùi hương hoa tông tím nha. Diên vĩ, violet và heliotrope là những nốt hương trung tâm, tạo nên cảm giác phấn mịn, lãng mạn và có chút gì đó hơi u buồn. Có người bảo đây là mùi hương buồn, nhưng tui thì không nghĩ đến mức đó đâu. Nó gợi lên hình ảnh những món đồ trang trí bằng ren đã phai màu, những buổi chiều ngồi một mình trong căn nhà yên tĩnh, và những sắc thái chuyển giữa xanh lam và tím. Nó không làm tui thấy tuyệt vọng hay cô độc thực sự đâu nè.
Dưới lớp hoa là rất nhiều vanilla và tonka. Với tui, đậu tonka có mùi giống như một nốt anh đào đầy phấn ấy. Thế nên sau khi để em nó lắng xuống một chút, L'Heure Bleue làm tui liên tưởng đến một chiếc bánh pastry vị vanilla anh đào, nhưng lại được rắc thêm thật nhiều lớp bột diên vĩ mịn màng khiến nó không còn ăn được nữa. Ngoài ra còn có một sự sủi bọt nhẹ mà tui không giải thích rõ được, cảm giác hơi giống aldehyde nhưng chắc không phải đâu, vì aldehyde chỉ xuất hiện sau năm 1921, mà tui thì không nghĩ người ta lại tự nhiên thêm nó vào công thức sau này. Có lẽ chỉ là sự tương tác giữa cam chanh, hoa và gia vị thôi.
Nói chung, đây là một mùi hương được pha trộn cực kỳ mượt mà, khó mà tách bạch rõ từng nốt được. Nó là sự kết hợp của hoa tím, vanilla, tonka và một chút hơi hướng vintage khó gọi tên.
tui đã thích em này từ khoảng 15 năm trước, hồi tui mới 19 tuổi, nhưng chưa bao giờ mua một chai cả. Mọi người có nhớ mấy quảng cáo cũ của Guerlain với hình vẽ những người phụ nữ hỏi 'Bạn có phải là gu của cô ấy?' không? tui nghĩ có lẽ tui không phải là 'gu' của L'Heure Bleue rồi. Khi xịt em này, tui hình dung ra một người phụ nữ hướng nội, thích mặc đồ màu pastel nhẹ nhàng và có lẽ là tóc vàng. Không có nghĩa là mấy bạn tóc nâu hướng ngoại không dùng được, chỉ là tui thấy nó không hợp với tui lắm thôi. Biết đâu một ngày nào đó thì sao? Nhưng chắc chắn đây là một mùi hương tuyệt đẹp mà ai cũng nên thử qua ít nhất một lần.