Nghe nói có một bản Quelques Fleurs đời cũ mùi khác hẳn bản bây giờ, hình như bị ngừng sản xuất từ những năm 70 rồi. Còn tui thì đang review bản hiện đại ra mắt từ những năm 80 nha. Đây đúng kiểu một bó hoa khổng lồ và cực kỳ mượt mà đặc trưng của thập niên 80 luôn. Nhài với linh lan là chủ đạo, nhưng mà còn cả một "rừng" hoa khác nữa: hoa cam, cẩm chướng, huệ, hồng, violet, ngọc lan tây... Mấy mùi hoa này quyện vào nhau nhờ nốt mật ong, thêm chút ấm áp từ các nốt animalic, tạo nên một cảm giác như một làn mây hương hoa thanh khiết, bồng bềnh. Mùi này kiểu mềm mại, tỏa sáng và cực kỳ nữ tính luôn.
QF khá là độc đáo vì nó vẫn sống khỏe qua bao nhiêu thiên niên kỷ, vượt xa mấy em cùng thời. Công nhận là nó không giống mùi nước hoa hiện đại bây giờ, nhưng cũng chẳng hề bị kiểu "lỗi thời" đâu. Nó có nét vượt thời gian vì cảm giác tươi mới, xanh mướt và tự nhiên hơn hẳn mấy dòng hoa nồng nặc cùng thời. Nếu mấy bà có xịt em này đi chơi, người ta sẽ không nghĩ kiểu "Eo ơi, mùi nước hoa của bà già" đâu, mà kiểu "Hửm, mùi gì mà thơm hoa thế nhỉ" thôi. Thú thật là mấy dòng hoa thập niên 80 hơi khó để một "chiếc mũi" trẻ như tui cảm nhận nổi, vì tụi nó hay có cái nốt hương ở tầng cuối nghe hơi khó chịu (như kiểu Chanel No. 5 EDP ấy). Nhưng may là cái nốt "champagne dầu" đáng ghét thống trị thập kỷ đó lại gần như không thấy trong em này.
Mấy người hay so sánh em này với Beautiful của nhà Lauder là chuẩn bài rồi, nhưng bên đó thì nồng mùi cẩm chướng hơn, ngọt hơn, lại còn đậm mùi huệ với mimosa nữa. Em này thì dễ dùng hơn, dù Beautiful cũng rất xinh nhưng cái lúc mới xịt của nó hơi bị quá tải với tui. Tui vẫn chưa tìm được chai nào của Sophia Grojsman mà tui ưng cả, nhất là mấy dòng hoa của bả, nghe thôi đã thấy "áp lực" rồi. Chốt lại là: Nếu mấy bà đang tìm một mùi hoa Pháp cổ điển, sang chảnh mà lại không hợp mấy dòng hoa khác vẫn đang bán trên thị trường (chia buồn với Patou nha!), thì nhất định phải thử em này nhé.