Càng lún sâu vào cái gọi là "cuộc chơi nước hoa" – hay với những kẻ sành sỏi như mình, những người coi đây là một "hành trình hương thơm" đầy cảm xúc – thì bạn sẽ càng thấy chẳng còn gì bất ngờ với những gì mình sắp ngửi nữa. Quy luật này có lẽ không chỉ dành cho nước hoa mà đúng với hầu hết mọi lĩnh vực trong đời.
Nói về Frederic Malle, dù bạn đang ở đâu trên hành trình khám phá mùi hương của mình, chỉ cần nghe đến cái tên này là bạn sẽ phải dừng lại một nhịp. Bạn sẽ dành một chút thời gian để quan sát xem họ có gì, vì nói thẳng ra, giữa designer, niche hay indie, người ta cứ thích phân loại kiểu "Ultra Niche" để thỏa mãn nhu cầu muốn tỏ ra khác biệt và đặc biệt của mình. Thế nhưng, Frederic Malle lại đối xử với nước hoa theo cách mà những ranh giới đó bỗng nhiên chẳng còn quan trọng nữa. Thứ duy nhất còn lại chính là nghệ thuật, và đó là điều tuyệt vời nhất ở nhà này.
Mỗi khi họ muốn tạo ra một mùi hương, yếu tố tiên quyết không gì quan trọng hơn nghệ thuật hay những cảm xúc mà nó mang lại. Đó là lý do vì sao cá nhân mình dành sự tôn trọng và yêu quý cực kỳ lớn cho nhà này. Theo mình, nước hoa nên được làm theo cách đó. Và một khi bạn đã chạm được vào sự tinh tế mà họ mang lại, tin mình đi, bạn sẽ không muốn quay lại những thứ khác đâu.
Bắt đầu với chính mùi hương này, Iris Poudre. Trong hành trình dài đầy thú vị nhưng dạo này hơi dễ đoán của mình, em này thực sự làm mình bất ngờ một lần nữa. Những gì mình sắp kể dưới đây là những gì đã diễn ra khi mình xịt và cảm nhận tuyệt tác này của Pierre Bourdon.
Về nốt hương đầu, nói thật là mình hơi phản đối cái tên của nó. Đôi khi cảm giác cái tên này hơi gây hiểu lầm. Nó không phải kiểu mùi thiên về hoa diên vĩ quá mức, cũng không hề phấn như cái tên đâu – trừ khi bạn ngửi ngay từ vòi xịt. Mình biết có nhiều mùi tên là Iris mà lại đậm mùi diên vĩ và phấn hơn nhiều, nhưng thôi, chuyện đó tính sau. Điều mình muốn nói là, ngay khi vừa mở nắp, bạn sẽ thấy mê ngay. Bạn cảm nhận được năng lượng và sự bí ẩn của nó. Mở đầu cực kỳ sạch sẽ, gần như là mùi xà phòng. Có một chút diên vĩ thoang thoảng giữa một hỗn hợp các tầng hương sắp sửa lộ diện. Nó giống như một sự ăn mừng, một cú hích đầy tích cực và tươi mới với cách mở đầu cực kỳ trong lành và thuần khiết.
Nói chung, nốt đầu không có gì quá cầu kỳ, chỉ là một lời hứa hẹn về một hành trình tuyệt vời phía trước. Nó sạch, tinh tế, đầy phấn khích và có chút gì đó kem mượt, dù mình khó mà chỉ ra được một nốt hương cụ thể nào ở đoạn đầu.
Tầng giữa – chậm rãi nhưng tinh tế, cá tính của em này bắt đầu bộc lộ. Những đặc điểm ẩn giấu dần dần hiện ra, giống như cách một bộ phim của Martin Scorsese dẫn dắt người xem vậy: chậm rãi, chắc chắn nhưng không bao giờ làm bạn thấy chán. Ngay từ đầu, nó vẫn mang cảm giác xà phòng, nhưng hoa diên vĩ đã tạm nhường chỗ cho gỗ đàn hương. Có sự góp mặt của các nốt hoa rất tinh tế, tạo cảm giác như một sự pha trộn nhưng không hề làm mất đi định hướng ban đầu. Có cả hoa hồng và hoa cẩm chướng, mang lại một chút hơi hướng vintage. Nhưng "ngôi sao" ở giai đoạn này chắc chắn là Aldehydes – chúng mang lại cảm giác như ánh nắng mặt trời, đầy sức sống, giúp cả tầng hương này trở nên sống động và bừng sáng.
Nhưng chưa hết đâu, sự kết hợp retro đầy năng lượng này còn có những nốt ngọt tối và hơi hướng indolic ẩn giấu. Sự cân bằng ở đây thật sự đáng nể, vì ngay sau sự tươi sáng, sạch sẽ ban đầu, bạn sẽ thấy một hỗn hợp thảo mộc đậm hơn từ hoa cẩm chướng và hoa hồng, rồi sau đó là cảm giác ngọt ngào, thậm chí là hơi hướng "mùi thức ăn". Đó là nhờ gỗ đàn hương kiểu sữa đang hòa quyện cùng xạ hương và vanilla trên tất cả những gì đã kể. Vậy nên, chắc chắn là có một chút ngọt ở đây nhé.
Khi đến giai đoạn cuối của hành trình phức tạp này, các tầng hương có vẻ lắng xuống về độ phức tạp nhưng vẫn giữ được cái hồn cốt của nó. Dù trải qua nhiều tầng lớp, em nó vẫn giữ được sự tươi sáng và nâng tầm tâm trạng. Hoa diên vĩ tỏa sáng rực rỡ nhất ở giai đoạn này, nó nổi bật hẳn lên sau cả một hành trình dài. Nhờ dư âm của Aldehydes, mùi hương vẫn mang cảm giác ấm áp và tỏa sáng. Mình cũng cảm nhận được một chút hổ phách ấm áp thoang thoảng ở cuối cùng.
Về hiệu năng, "thần dược" này trên mình cực kỳ tốt. Độ lưu hương ổn định ở mức 12 tiếng trở lên. Về độ tỏa hương, nó tạo ra một vùng không gian mùi hương rất đẹp quanh bạn, mỗi khi di chuyển bạn sẽ lại ngửi thấy chính mình. Thực sự rất đỉnh!
Như các bạn đã đoán, mình đánh giá em này cực cao. Điểm tuyệt vời là nó không hề mất đi vẻ sang chảnh, giàu có dù mang bản chất của xà phòng. Tổng thể là một mùi hương đầy phấn khích, tích cực và nâng tầm tâm trạng. Nó rực rỡ, sáng sủa với một hào quang cực kỳ trong lành. Về cách dùng, dù được quảng bá cho nữ nhưng mình thấy em này hoàn toàn unisex. Với một nhà làm nước hoa coi trọng nghệ thuật như thế này, mình nghĩ họ chẳng quan tâm đến việc giới hạn giới tính đâu. Với nước hoa, nghệ thuật và cảm xúc không hề có ranh giới nam nữ đâu nhé!
Chốt lại, đây là một cú "homerun" cực phẩm. Đây có lẽ là mùi hương trọn vẹn nhất mà mình từng ngửi từ trước đến nay. Nếu bạn là kiểu người thích xịt thêm một nhát vào cổ tay chỉ để hít hà và khám phá, thì em này sẽ không làm bạn thất vọng. Bởi vì mỗi lần bạn cúi xuống ngửi, bạn sẽ lại tìm thấy một khía cạnh khác biệt từ tuyệt tác của Pierre Bourdon này.