Tui cực kỳ mê em này luôn, kiểu như một liều thuốc tinh thần vậy đó. Đây là một trong những món đồ "xa xỉ thầm lặng" giúp tui vực dậy tâm trạng trong suốt thời gian đại dịch. Có thể giờ đây tui chẳng thèm mặc đồ ra đường, cũng chẳng trang điểm hay chải chuốt tóc tai gì cả, nhưng ít nhất tui vẫn thấy mình thật xinh đẹp và bình yên nhờ xịt em này.
Tui không bao giờ thấy em này giống như mấy kiểu người mà mọi người hay mô tả – kiểu quý cô diện đồ Chanel hay suit chỉn chu đâu. Không hề nha, với tui, đây là hình ảnh một người phụ nữ mặc áo choàng lụa, tóc tai hơi rối một chút, đang ngồi giữa khu vườn vào cuối xuân đầu hạ, vừa nghe tiếng chim hót, vừa viết lách gì đó, hoặc đơn giản là chỉ ngồi tận hưởng thôi. Tui sẽ không bao giờ trở thành kiểu phụ nữ mặc suit cứng nhắc sau đại dịch đâu, tui vẫn sẽ cứ "lộn xộn" một cách đầy thú vị như thế, nhưng tui sẽ luôn biết cách làm bản thân mình đẹp lên theo cách riêng, và dùng em nước hoa này chính là một cách. Em này mang tính cá nhân cực kỳ cao, không phải để khoe khoang sự tinh tế với ai cả, mà là để chiều chuộng chính bản thân mình thôi.
Tui chẳng thấy có chút gì sắc sảo hay "kim loại" như mấy người kia nói đâu. Ngược lại, tui cảm nhận được một sự ấm áp, rạng rỡ mà mấy dòng hương iris khác không có, nên tui thấy lạ khi có người bảo nó "lạnh". Thật sự không lạnh chút nào luôn á. Đó là lý do tui hình dung ra cảnh ngồi ngoài vườn: mùi hương này gợi lên sự ấm áp và nắng sớm. Ngoài hoa diên vĩ ra, tui còn ngửi thấy cả mộc lan, mấy loài hoa trắng thanh tao, hoa violet, không khí trong lành và cả một chút hương đào nữa. Đến cuối thì sẽ là mùi gỗ cực kỳ mềm mại. Tui nghĩ khá nhiều người đang hiểu lầm về hoa diên vĩ, cứ nghe bảo nó "lạnh" là tin luôn. Nếu chưa có kinh nghiệm dùng dòng iris thì tui khuyên thật lòng là đừng có mua mù (blind-buy) nha. Tui cũng không đề xuất em này cho các bạn trẻ, hay những ai muốn dùng để gây ấn tượng với người khác. Em này chỉ dành cho những người phụ nữ tự tin và làm chủ được chính mình thôi.