Minh Hoàng Quang Đoàn
Mình phải viết thêm một bài review nữa vì cảm nhận của mình về Iris Poudre đã thay đổi quá nhiều. Hồi mới ngửi em này, mình mê mẩn luôn. Nó là mùi của diên vĩ, mùi phấn trang điểm, hoa loa kèn stargazer, hổ phách cổ điển, cảm giác cực kỳ sang chảnh và hoành tráng. Mình chẳng thấy giống Chanel No 5 chút nào, và đến giờ vẫn vậy. Nhưng rõ ràng là có nốt aldehyde giúp mùi hương trở nên lung linh, sủi bọt. Hồi đó, mình cảm nhận được sự đối lập cực rõ giữa các nốt hương lạnh và ấm, chính điều đó đã khiến Iris Poudre trở nên hoàn hảo với mình. Nó làm mình nhớ đến mấy mùi như L'Air du Temps hay Loulou, có cả một chút nốt động vật/indolic đặc trưng của dòng nước hoa cổ điển nữa. Nhưng sau một năm, mọi thứ khác xa hoàn toàn so với ấn tượng ban đầu. Chẳng còn sự ấm áp, chẳng còn hoa loa kèn hay hổ phách, cũng chẳng còn sự sang trọng đó nữa. Giờ em nó lại quá tươi và sạch, cảm giác giống nước hoa thập niên 90, dù trước đây mình cứ ngỡ nó thuộc về những năm 60-80. Diên vĩ vẫn có đó, nhưng không còn kiểu mộc mạc hay phấn mịn nữa... mà nó cứ như "vô hình" ấy, giống như một tấm rèm trong suốt vậy. Có những ngày em nó lại sặc mùi dầu gội, làm mình thất vọng cực kỳ vì mình cực ghét nước hoa mà lại có mùi như dầu gội đầu. Cảm giác cứ sai sai thế nào ấy. Tại sao mình lại phải bỏ ra 300 euro cho một chai nước hoa mà mùi lại giống đồ mua ở siêu thị cơ chứ? Trớ trêu là có mấy chai bình dân còn phức tạp, thú vị và đậm chất vintage hơn em này nhiều (như Loulou hay Sun chẳng hạn). Mà cũng tùy ngày thôi, có những hôm em nó vẫn là sự kết hợp giữa diên vĩ lạnh và aldehyde (nhưng mình vẫn thấy không thể so với No 5 được vì No 5 có nốt nhài rõ rệt hơn). Diên vĩ lúc đó thiên về hướng gỗ, không phải kiểu Iso E Super mà là kiểu gỗ thật luôn ấy. Có một chút kem mịn từ đàn hương nhưng cũng mờ nhạt lắm. Nó cũng khá xạ hương, nhưng mình không nghĩ nước hoa của Frederic Malle có loại xạ hương mình thích (như trong Carnal Flower mình cũng thấy mùi hơi "rẻ tiền"). Tổng thể thì em này mềm mại, hơi lấp lánh, lạnh và tươi. Tươi kiểu như một cơn gió mùa đông vậy, nên có thể coi là hơi "buốt" cũng nên. Nó cũng chẳng còn mùi vintage nữa, nếu có thì là mùi tương lai. Và cảm giác cứ bị... vô hồn sao ấy? Mình không giải thích được. Mình cực thích mùi diên vĩ phấn, nhưng em này không còn cá tính như ngày xưa nữa. Để so sánh cho dễ hiểu thì nó giống như mấy YouTuber kỳ quặc mà mình từng yêu thích hồi nhỏ, sau đó chuyển đến LA rồi trở thành những "cái xác không hồn" so với chính mình ngày xưa vậy. Đó chính là trải nghiệm của mình với Iris Poudre. Từng là 10/10 nhưng giờ buồn thay chỉ còn 7/10 thôi. Mình vẫn bảo quản ở nơi khô ráo, thoáng mát nên chắc không phải do bay hơi đâu... Hy vọng một ngày nào đó mình có thể tìm lại được sự đối lập giữa nốt lạnh và ấm ấy. Còn giờ thì mình cứ trung thành với mấy cực phẩm vintage như L'Heure Bleue hay Marions Nous thôi.












































