Diệu Ngọc Phạm
Thực sự thì đây không hẳn là một bài review, mà giống như một dòng hồi tưởng cá nhân của mình hơn. Hồi đầu những năm 2000, có một người mà mình từng dành tình cảm rất sâu đậm đã tặng mình chai EL White Linen. Hồi đó tụi mình còn là những sinh viên nghèo, cứ hễ có dịp là mình lại kéo người ấy ra quầy nước hoa để hít hà đủ thứ. Lúc nhận món quà đó, mối quan hệ của tụi mình đang ở giai đoạn mập mờ, kiểu bạn bè nhưng lại trên mức đó, vừa ngọt ngào lại vừa có chút gì đó khó gọi tên. Sau chuyện đó, mình chẳng thể nào chạm vào hay xịt mùi White Linen này được nữa vì những kỷ niệm quá lớn, thế là nó cứ nằm im lìm trong góc tủ. Nhiều năm sau, khi mình đã trưởng thành, đã lập gia đình và có cuộc sống riêng, mình chợt nhớ ra là vẫn còn giữ chai nước hoa đó đâu đó. Mình cứ ngỡ sẽ tìm thấy một món đồ "semi-vintage" thật xịn, vậy mà tìm mãi không thấy. Mẹ mình bảo chưa từng thấy nó bao giờ, cứ như là nó đã tan biến vào hư không vậy. Đến tận bây giờ, sự biến mất của nó vẫn là một ẩn số. Thỉnh thoảng đi ngang qua quầy Estée Lauder, mình vẫn dừng lại hít hà mùi hương này như ngày xưa, nhưng cảm giác đã khác rồi. Trong tâm trí mình, mùi hương ấy vẫn vẹn nguyên như thế: những nốt aldehyde bồng bềnh, tươi mát, mang lại cảm giác rộng mở bao la như bầu trời. Nó giống như một lời hứa về những khả năng vô tận, một sự lạc quan và tràn đầy năng lượng. Dù giờ đây mình đã trải qua vô số cuộc phiêu lưu và đang ở một vị thế tốt hơn nhiều, thì White Linen vẫn luôn gợi lên trong mình sự lạc quan về tương lai, hòa quyện cùng lòng biết ơn vì chặng đường mình đã đi qua.