Đúng chất Poison luôn! Cái sự đậm đà, tối tăm, cái mùi rượu mận đặc trưng của bản EDT cổ điển, ở đây nó còn được đẩy lên một tầm cao mới nhờ cái chất animalic từ castoreum hay civet, hoặc là cả hai luôn. Nói theo kiểu hơi thô một chút thì em này đúng kiểu một cú "vả mặt" cực gắt nhưng mà gây nghiện, khiến người ta cứ muốn xịt mãi không thôi.
Tui cứ tưởng bản EDT là đủ lắm rồi, và trời biết là tui đang có cả một kho chai cổ điển dùng đến tận năm 2967 mới hết, nhưng rồi một bất ngờ ập đến từ cái chai Esprit 15ml nhỏ xinh. Thế là tui phải lùng sục mua ngay chai 50ml duy nhất tìm được trên eBay. Trời ơi, nó đỉnh thực sự! Nỗi sợ duy nhất của tui là dùng hết, hoặc tệ hơn là thấy bản EDT không còn đủ đô nữa. Nghe hơi ngớ ngẩn nhưng một khi đã nếm được cái vị đậm đặc này rồi thì mấy thứ khác cứ gọi là kém cạnh hết. May là độ tỏa hương của em nó cực kỳ mạnh ngay cả khi chỉ chấm nhẹ, nên tui hy vọng nó sẽ tồn tại lâu hơn cả đời tui luôn.
Nếu bản EDT đưa mùi hoa huệ nồng nàn và mùi rượu mận lên tầm cao mới, thì Esprit lại mang thêm cả heliotrope, làm cho mùi hương hát lên rõ rệt hơn, cùng với nhựa hổ phách dính trên da như mật mía, rồi cả hoa cẩm chướng - cô bạn tóc đỏ rực rỡ của Poison - và cả "thú cưng" của họ nữa, chắc là một con hải ly tên Hulk và một con cầy hương tên Priscila. Nếu bạn thấy bản EDT đã đủ ngộp rồi (mà tui thì lại mê cái sự ngộp đó), thì Esprit chính là nhà vô địch hạng nặng.
Nhưng điểm khác biệt lớn nhất chính là sự sắc nét của các nốt hương, cứ như là độ phân giải 4K vậy. Mỗi lần xịt là một trải nghiệm khác nhau, nhưng Poison thường mất thời gian để dẫn dắt từng nốt hương, lúc thì ập đến cùng lúc, lúc thì lần lượt từng cái một. Ở bản này, bạn có thể thấy rõ sự phức tạp và ngửi thấy sự tinh tế, thấy cách mỗi nốt hương hòa quyện để tạo nên một tổng thể vĩ đại hơn nhiều, mà vẫn giữ được nét thanh lịch cực kỳ. Mạnh mẽ, dữ dội nhưng vẫn rất sang. Tui thực sự thấy Esprit là thứ mà bất kỳ "tín đồ" Poison nào cũng nên sở hữu, và cũng là cách tốt nhất để giới thiệu cái chất của Poison cho bất kỳ ai quan tâm đến vẻ đẹp từ năm 1985 này. Các nốt gia vị không bao giờ để hoa huệ lấn át hoàn toàn, trong khi mật ong và mận thì bao bọc lấy nó như một dòng rượu Bordeaux thượng hạng.
Bất chấp những lời chê bai về việc lạm dụng em nó vào những năm 80, vẫn có những người tôn thờ em nó hết mực, và không thể phủ nhận là ngày nay chẳng có vẻ đẹp nào giống như thế này cả. Chất lượng nằm ở chỗ dù 30 năm trôi qua, những chai được bảo quản tốt vẫn tỏa hương cực kỳ tuyệt vời. Có cả những mùi hương lấy cảm hứng trực tiếp từ Poison (như Loretta hay Tubereuse Animale 3), và ngay cả bây giờ em nó vẫn khơi gợi những cảm xúc cực mạnh, kể cả với những perfumista. Người bình thường có lẽ đã bỏ lại em nó phía sau, cùng với những vẻ đẹp khác của thập niên đó để hướng tới sự tối giản. Trong bối cảnh đó, Poison khó mà tồn tại được, vì cái chai màu tím thẫm gần như đen đó chứa đựng quá nhiều thứ khiến đa số mọi người cảm thấy không thoải mái.
Tui không tin vào việc phải có một phong cách mùi hương riêng biệt, nhưng Poison Esprit chính là tui. Và nếu sau này tui có được nhớ đến qua mùi hương, tui muốn người ta nhớ về một gã luôn nồng nặc mùi Poison, và đã cực kỳ tỏa sáng với nó!