Poison - một sự thành công đầy "độc hại"! Mình đang nói về Dior Poison bản vintage (30 Avenue Hoche, mình tin là công thức đầu tiên) và Poison Elixir de Parfum bản vintage từ những năm 90. Phải công nhận là cái tên này cực kỳ hợp với mùi hương luôn.
Mùi hương này gợi nhắc mình về mẹ. Ngày xưa, đây là phong cách đặc trưng của bà. Mẹ mình luôn có những nghi thức chuẩn bị cực kỳ cầu kỳ trước khi ra ngoài, từ bàn trang điểm đầy ắp nước hoa được bày biện như những quân cờ, cho đến trang sức và quần áo được sắp xếp sẵn. Gu của mẹ mình lúc nào cũng cực kỳ tinh tế. Phong cách của bà có chút gì đó hơi lạnh lùng, kiểu "nữ hoàng băng giá" ấy. Đó là lý do vì sao bản Poison vintage (mấy cái chai oval tím đậm hay mấy chai mini Elixir) lại là phong cách của bà. Mình thừa hưởng gu thẩm mỹ và niềm đam mê với thời trang, nước hoa từ mẹ, theo một cách nào đó mình đã thấm nhuần những nét tính cách của bà vào chính mình. Mình từng nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ dùng Poison, nhưng rồi mẹ mình dần chuyển sang các mùi nhẹ nhàng hơn để hợp thời. Bà hay nói với giọng đầy tiếc nuối rằng Poison bây giờ không còn như xưa nữa. Và đúng thật, sự khác biệt giữa Poison ngày ấy và bây giờ đúng là một trời một vực.
Về mùi hương, bản cũ là một "vũ khí" cực mạnh với sự hòa quyện của những nốt hương ngọt ngào đầy mê hoặc. Mở đầu là nốt nho Concord hay quả mọng đặc trưng, tạo cảm giác như trái cây nấu chín trong đá vậy. Cái hỗn hợp "độc hại" này có độ ngọt chua kiểu siro đậm đặc, từ mận chín và mật ong, quyện thêm chút cay nồng của hồi, ngò rí và tiêu Jamaica.
Tầng hương giữa là những đóa hoa đang tàn úa, mang vẻ đẹp ma mị, ngọt đến rợn người, như thể được phù phép bởi ba phù thủy trong Macbeth vậy, với sự nồng nàn của hoa huệ, hoa cam và hoa nhài. Nhưng len lỏi trong đó là nhựa cây opoponax và làn khói trầm hương. Hoa cẩm chướng, hoa hồng và quế chỉ là những nốt phụ thôi. Chính nhựa cây và khói trầm mới là thứ tạo nên chiều sâu và linh hồn cho Poison. Đây cũng chính là thứ mà bản Poison hiện tại đang thiếu hụt trầm trọng. Sự kết hợp giữa nhựa cây và gia vị còn tạo ra một chút đắng nhẹ rất cuốn.
Tầng hương cuối thì cực kỳ đậm và có chút gì đó rất "nổi loạn" với xạ hương civet, hổ phách, heliotrope, gỗ đàn hương, vanilla, cỏ hương bài và gỗ tuyết tùng. Nó đóng vai trò như một bộ khung vững chắc cho tất cả sự bùng nổ ở tầng đầu và tầng giữa. Với mình, Poison là một mùi hương phương Đông "lạnh" (khác hẳn với Opium là kiểu "nóng/ấm"). Khi hòa quyện vào da, bạn sẽ thấy các nốt hương ấm ở tầng cuối, nhưng tổng thể vẫn luôn giữ được cái nét lạnh lùng đặc trưng.
Còn bản Elixir thì lại "ấm" hơn, cảm giác mật ong và nhựa cây đậm nét hơn, còn khói trầm hương thì có vẻ nhẹ nhàng hơn một chút.
Cả hai bản đều có độ lưu hương và tỏa hương cực khủng. Tin mình đi, dù bạn có trải qua một đêm nồng cháy đến mấy thì sáng hôm sau mùi Poison vẫn còn vương vấn trên da. Độ tỏa hương của nó đúng là huyền thoại, thậm chí còn có lời đồn là các nhà hàng từng phải treo biển "Cấm vào nếu bạn đang dùng Dior Poison!". Nghe có vẻ như là truyền thuyết đô thị, nhưng với một mùi hương quyền lực như thế này, mình thấy hoàn toàn có khả năng.
Nhưng có một điều chắc chắn: bạn cần phải có một chút khí chất lạnh lùng thì mới thực sự "hợp rơ" với Poison. Bạn có thể xịt nó, nhưng nếu không khéo, chính mùi hương sẽ "nuốt chửng" bạn. Cái thần thái đó chỉ cần một nụ cười đầy ẩn ý và đôi mắt sắc sảo như băng giá là đủ để chinh phục Poison rồi.
Từ một người bảo vệ hương thơm.