Người dùng ẩn danh
(Bản chai tầm năm 1996) Hôm nay tui sẽ lạc vào một khu rừng cấm để đi gặp Hoàng hậu Ác ma. Bà ấy định cho tui ăn một quả táo đỏ độc, và tui sẽ hăm hở đón nhận nó luôn. Dior thực sự đã có một thời hoàng kim từ những năm 50 đến giữa thập niên 90. 40 năm là một hành trình cực kỳ đáng nể, và trong suốt thời gian đó, họ đã tạo ra những mùi hương yêu thích nhất của tui. Nếu Chanel mang đến vẻ thanh lịch, chuẩn mực kiểu Pháp, thì Dior lại thể hiện một khía cạnh khác của tính cách điển hình người Pháp: sự yêu thích những thứ có chút lẳng lơ, thô ráp và nổi loạn. Cứ ngửi mấy dòng cũ như Roudnitskas, Dioressence, Jules hay Dune mà xem, tui không sai đâu. Robert cố tình làm cho Dioressence có mùi như... đống phân trộn lẫn với trái cây, và trời ạ, nó cực kỳ xuất sắc! Một trong những mùi hương đỉnh nhất thời hiện đại. Poison và sau đó là Dune chính là hai chương cuối của bản anh hùng ca này. Trong chương về Poison, tui thích nhất là dòng Esprit (cũng giống như với Dune vậy), và cái sự "nghịch ngợm" của Dior thể hiện rõ ngay từ đầu. Mở đầu là sự chào đón của những loại trái cây màu xanh thẫm, tối tăm, nhưng có gì đó sai sai. Có nốt tiêu đen và một vài loại gia vị hạt khiến cảm giác như trái cây này đang bị đóng kín và khó tiếp cận; kiểu như trái cây có vấn đề ấy, và một cảm giác u ám, ám ảnh bao trùm lấy tui. Đúng là bị "độc" rồi! Cách này dẫn dắt cực tốt cho những gì sắp tới: một nốt hoa huệ đầy năng lượng, hung hăng và có phần ác ý. Hoa huệ này đang "giận dữ" đó. Tất nhiên là vẫn có những nốt hoa hồng "xinh xắn" đi kèm, nhưng thứ gây chú ý nhất chính là sự béo ngậy và mùi động vật cực mạnh. Nó gắt, dày, phức tạp và chẳng hề thân thiện chút nào. Đừng có mà xịt mùi này đi làm văn phòng nha. Bí quyết để tạo nên "con thú giận dữ" này là thêm gia vị và một chút sáp ong, nhưng chúng được che giấu cực khéo sau lớp hoa huệ để bạn không nhận ra ngay lập tức trừ khi thực sự đào sâu. Sáp ong mang lại vị ngọt dịu, làm tăng độ dày và phức tạp, trong khi gia vị tạo ra cảm giác gỗ, hơi "funk" và một chút mùi mồ hôi cho hoa huệ, tạo nên sự gắt và mùi động vật đó. Sau đó là tầng hương cuối gỗ hổ phách, một sự chuyển giao mượt mà, kéo sự béo ngậy, ngọt ngào và mùi gỗ từ tầng hương giữa xuống mà không quá gắt gỏng. Nếu muốn hiểu Poison bằng tai thay vì bằng mũi, hãy nghe Bản giao hưởng số 5 của Beethoven. Poison cũng y hệt vậy. Có lẽ Baroque cũng nên là một thể loại nước hoa; Beethoven chắc chắn sẽ mê Poison cho xem. Thời đó Beethoven gây tranh cãi dữ dội vì ông ấy "làm mọi thứ sai quy tắc" - nhạc của ông ấy to, có thể giận dữ đến mức giật mình, lẳng lơ, thô lỗ và chẳng tuân theo bất kỳ chuẩn mực nào. Nghe quen không? Nó cũng cực kỳ hùng vĩ, đầy cảm xúc phức tạp, và đặc biệt là Bản giao hưởng số 5 luôn chuyển biến hỗn loạn giữa sự giận dữ đầy điềm báo và sự hưng phấn tột độ. Poison chính là nó. Một "con quái vật" khó thuần phục nhưng cũng là một kiệt tác.







































