Daisy Phạm
Ngẫm lại thì, Hermès Bel Ami chính là điểm giao thoa giữa tông gỗ khô của Chanel Antaeus và cái mùi xăng nồng nặc của Dior Fahrenheit. Điểm chung là da thuộc – thứ mà cả Chanel và Dior đều chỉ gợi ý qua, nhưng Bel Ami thì lại bao phủ lấy chính mình bằng nó. Có thể nói, Bel Ami xứng đáng với vị thế riêng, một dòng hương "woody petro-cuir" (gỗ pha dầu và da) thực thụ. Nếu Chanel Antaeus mang lại cảm giác khô khốc đến mức lạnh lẽo như chạm lưỡi vào hàng rào sắt giữa trời đông, thì Dior Fahrenheit lại mang cái lạnh của sự bay hơi xăng. Còn Bel Ami? Nó chơi đùa với nốt hương xăng – thứ mà Fahrenheit sau này đã đẩy lên mức tối đa. Mở đầu cực kỳ ấn tượng và thu hút, sau đó nhanh chóng lắng xuống tầng hương giữa. Nốt da thuộc trong Bel Ami thực sự không thể cưỡng lại được; nó khô, giòn và cứng cáp, giống như cảm giác chạm vào một chiếc chăn bằng da vậy. Mình vừa tìm được hai chai Bel Ami bản vintage, được bảo quản cực tốt. Phải nói là mình ước gì đã ngửi thấy nó ngay từ lúc mới ra mắt. Bel Ami không phải kiểu "trai đẹp" bóng bẩy, được tỉa tót kỹ lưỡng của thế kỷ này đâu. Nó mang cái chất nam tính nguyên bản, mạnh mẽ và đầy bản năng – kiểu như một người đàn ông thực thụ với vẻ phong trần mà bạn chỉ muốn chạm tay vào ấy. Cực kỳ nóng bỏng và đầy thách thức: "Cứ thử đi. Xem có chịu nổi tôi không."