Felix Xuân
Chính mùi hương này đã khiến tôi lạc lối vào thế giới của những dòng nước hoa vintage và trở thành một người đam mê nước hoa thực thụ. Tôi biết đến nó qua các blog cũ từ tận năm 2007, đọc những bài review mô tả về nốt hương da thuộc cay nồng mà đã thấy lỡ yêu nó mất rồi... dù lúc đó tôi còn chưa được ngửi thử, cũng chẳng hiểu styrax hay rêu sồi là cái gì nữa. Phiên bản hiện tại của Jean-Claude Ellena thì mượt mà hơn so với bản từ những năm 80, với nốt gỗ hồng xuất hiện nhiều hơn để thay thế cho các nốt hương cay, nhựa cây và rêu. Nhờ những hạn chế về chất gây dị ứng, bản cập nhật này trở nên rất dễ dùng và dễ chịu cho một dòng cổ điển được yêu thích. Cũng có nhiều sự so sánh giữa em này với hai sáng tạo gần đây của Roja Dove – những chai có mùi hương tương tự bản gốc nhưng giá thì "chát" hơn nhiều: Puredistance M và Roja Dove Fetish Homme. Đã lâu rồi tôi không dùng Fetish nên không nhớ rõ lắm, nhưng khi mới dùng Puredistance M, tôi thề là nó giống như một bản Bel Ami vintage cực kỳ tinh tế, giữ nguyên các nốt hương gốc nhưng đậm hơn và bám lâu hơn. Trong khi Bel Ami có sự chuyển biến tầng hương, cuối cùng lắng đọng lại thành một mùi da thuộc chypre đầy quyến rũ, thì Puredistance M lại giữ nguyên cái sự cay nồng của nhựa cây suốt cả quá trình. Tôi cũng không chắc mình thích cái nào hơn. Chắc là tùy vào việc bạn thích nốt hương cuối của Jean-Louis Sieuzac, Jean-Claude Ellena hay Roja Dove thôi. Gần đây tôi có biết thêm Tom Ford Men Extreme, cảm giác như em này cũng "mượn" một chút ý tưởng từ Bel Ami, nhưng chỉ dừng lại ở mức gợi nhắc chứ không thể thay thế được. Bản thân Tom Ford Men Extreme đã là một mùi hương cay nồng, khô ráo và cực kỳ tuyệt vời rồi.