Người dùng ẩn danh
Serge Lutens mang đến một mùi hương cực kỳ độc bản. Mình cực thích cái tên này vì nó có nghĩa kép; "serge noire" còn là tên loại vải đen dùng làm đồng phục ở Pháp nữa. Lúc mới xịt, Serge Noire có cảm giác hơi quen thuộc, kiểu như sự pha trộn giữa Bvlgari Black và Gris Clair ấy. Với mình, mùi cao su là nốt mở đầu, sau đó là hoa hồi và quế chiếm sóng. Mình còn cảm nhận được cả hoắc hương và long não nữa. Nhưng lạ ở chỗ, có một sự ngọt ngào kỳ lạ giúp cân bằng lại những nốt hương đất và chát nhẹ, một sự kết hợp không tưởng giữa vanillin, các nốt gia vị, benzoin và styrax trên da mình. Hãng thì ghi nốt đầu là "Ethereal Notes" (mấy cái nốt thanh tao này mình cũng chẳng rõ là gì), còn nốt giữa là hoắc hương, long não, quế và gia vị; nốt cuối là gỗ và hổ phách. Tổng thể mùi hương này thực sự vượt xa mong đợi; Serge Noire gây ấn tượng mạnh nhờ tầng hương cuối cực kỳ khác biệt. Nó có cái chất rất riêng kiểu Chet Baker... Không quá hướng đông, cũng không quá tối hay quá nồng mùi gia vị (cái này làm mình thấy nhẹ nhõm đôi chút). Mùi hương cứ lúc ẩn lúc hiện, một chút u buồn xen lẫn với sự hy vọng và đầy hứa hẹn. Một mùi hương đầy bí ẩn. Mình tin là bạn sẽ phải đấu tranh tư tưởng kiểu "Mình có thực sự CẦN Serge Noire không?" nhưng mình cá là bạn sẽ thấy nó quá đỗi quyến rũ để có thể chối từ.