Le Participe Passé thực sự đã hớp hồn mình ngay lập tức, một cách trọn vẹn nhất. Theo ý kiến cá nhân mình, em này chính là tinh hoa của dòng Maestro trước đây. Cảm giác như Le Participe Passé đang chơi một trò chơi với những sáng tạo của Monsieur Serge, cứ xoay chuyển từ nhiều góc độ khác nhau rồi hỏi: "Đoán xem bây giờ mình trông thế nào?". Thú thật mình không phải là một "bậc thầy" am hiểu hết các tác phẩm của dòng Maestro, nhưng mình vẫn nhận ra âm hưởng của những mùi hương yêu thích trong em này, kiểu như Arabie, Fille en Aiguilles hay Ambre Sultan vậy...
Với mình, Le Participe Passé mang mùi hương của sự u buồn nhẹ nhàng, của những suy tư, của mùa thu và của những buổi chiều tà. Đây không phải là mùi để xịt đi chơi hay tụ tập đông người, nó mang tính cá nhân cực kỳ cao, giống như một cơ hội để mình nhìn sâu vào bên trong bản thân, sống chậm lại, dừng lại để suy ngẫm và nhìn lại chặng đường đã qua. Một mùi hương khói, rực rỡ, có thể lấn át mọi thứ khác, khiến mình chỉ muốn lắng nghe duy nhất em nó thôi. Nó có độ bám tỏa cực kỳ ấn tượng, mang vẻ sâu thẳm, trang nghiêm và thậm chí là đầy uy nghi.
Mình nghĩ Le Participe Passé không dành cho việc dùng hàng ngày hay những buổi tụ tập ồn ào với bạn bè. Mình chỉ muốn được ở một mình trong không gian tĩnh lặng cùng em nó, để lắng nghe những điều quan trọng nhất từ sâu thẳm trái tim, để tìm lại chính mình sau làn khói của "Last Communion". Mùi hương này giúp mình tìm thấy sự bình yên, giúp mình cảm nhận cuộc sống một cách chậm rãi, không vội vã hay xô bồ. Đúng kiểu một mùi hương "thiền định", và nó thực sự rất đẹp.