Người dùng ẩn danh
Ai hay đọc review của mình chắc cũng biết là mình đang bị "ngán" dòng amber (hổ phách) rồi. Từ thời Emeraude hay Shalimar cho đến tận bây giờ, trên kệ nước hoa có quá nhiều mùi amber kiểu dày đặc, ngọt lịm, hỗn độn và cực kỳ khó chịu. Serge Lutens và Sheldrake từng làm nên một huyền thoại với Ambre Sultan, và có vẻ với Le Participe Passé, họ lại đang thử sức một lần nữa. Mình đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đón nhận thêm một mùi amber nữa, nhưng vì là nhà Lutens nên mình cũng không quá lo. Mà nói thật, mình nghi đây là một "cú lừa". Không phải lần đầu Serge chơi chiêu với tụi mình đâu, và cái tên "The Past Participle" có lẽ chính là lời gợi ý. Với mình, mùi này giống như một sự pha trộn giữa quá khứ – kiểu Ambre Sultan nhưng có "mượn" một chút từ Chene, Fille en Aiguilles và có thể là cả Chergui nữa. Nếu đặt mấy em đó vào một biểu đồ Venn, thì điểm giao thoa chính là Le Participe Passé. Trong Participe, sự giao thoa của các nốt gia vị, patchouli, vanilla, nhựa cây và balsam từ Ambre Sultan hiện lên rất rõ. Nhưng điểm khác biệt khiến LPP đi chệch khỏi lối mòn của dòng amber truyền thống là nó có một lượng lớn labdanum ngọt ngào (gợi nhớ đến Chergui), thứ mà ở Ambre Sultan không hề đậm hay ngọt đến thế. Điều này đẩy mùi hương từ hướng khô, thảo mộc và hơi hướng cát bụi của Ambre Sultan sang một tông gourmand (mùi hương thực phẩm) rõ rệt hơn. Các nốt immortelle và rượu rum từ Chene bổ trợ rất tốt cho sự thay đổi này, cộng thêm chút trái cây khô và nhựa cây từ Fille đã hoàn thiện nên bức tranh của LPP. Một điểm cực kỳ quan trọng nữa là độ tỏa và độ bám: đây là một mùi hương cực kỳ "cháy", mạnh mẽ và đầy cá tính. Nó sẽ bao phủ lấy làn da, lấp đầy cả căn phòng và lưu lại hàng giờ liền. Mọi người nhớ cẩn thận khi xịt nhé, lúc mới dùng thì nên xịt ít thôi để xem nó hợp với mình đến mức nào. Dù rất đậm và mạnh, nhưng trên da mình thì nó không hề gây ngột ngạt hay quá dày đặc. Thậm chí mình dám cá là có thể dùng em gourmand amber này vào mùa hè luôn (nếu dùng thì nhớ nghe lời mình, xịt thật ít thôi). Vậy thì, LPP có phải là một bản "copy" không? Có lẽ là vậy. Cảm giác như một nỗ lực chưa thực sự mới mẻ để tạo ra một kiểu gourmand amber mới. Nhưng cái hay của nó là biết cách chắt lọc những gì tinh túy nhất từ các dòng amber gỗ cay của Serge Lutens suốt nhiều thập kỷ qua. Thay vì là một album nhạc tập hợp các bài hát cũ, nó giống như một bản "remix" và "remaster" cực kỳ chất lượng, khiến người ta cảm thấy như đang nghe một album hoàn toàn mới đầy những bản hit. Bình thường mình không thích gourmand, cũng chẳng mặn mà với amber hay đồ ngọt. Thế mà không hiểu sao mình lại cực kỳ mê LPP. Giờ thì mình vẫn đang phân vân, không biết nên chốt luôn một chai full hay chỉ mua vài chai khác của nhà SL về để layer thôi...



























