Mở đầu là mùi thuốc lá nguyên bản. Anh trai tôi ngày xưa hay hút loại thuốc lá sợi, ông ấy từng có một gói thuốc hiệu Hà Lan (trên bao bì ghi chữ 'shag' làm tôi cứ buồn cười mãi), và mùi hương này chính xác là như vậy. Không phải kiểu thuốc lá điếu đã qua chế biến, khô khốc, mà là loại thuốc lá sợi ẩm, dai, thứ mà bạn có thể tự cuốn thành điếu.
Ngay sau khi xịt, bạn sẽ cảm nhận được chút ngọt lịm đến mức ê răng. Với tôi, nó không hẳn là mật đường, mà giống đường thốt nốt Ấn Độ hơn, nếu tôi nhớ không nhầm. Một vị ngọt thô, chưa qua tinh chế và cực kỳ đậm đà. Không hề có sự che đậy nào ở đây cả, nó ngọt rõ rệt. Tất cả những yếu tố này: thuốc lá ẩm, đường thô và vị ngọt, được cân bằng lại bởi trà Lapsang Souchong đắng và có chút mùi dược liệu. Trời ơi, cả ba thành phần đều hiện diện và hòa quyện hoàn hảo, còn trà thì mang lại chiều sâu, nền tảng và chút cá tính cần thiết để tạo nên một tổng thể tuyệt vời. Sự phân lớp của mùi hương này thực sự điên rồ, tôi phải tập trung cao độ mới tách biệt được các nốt hương, và với tôi, đó là dấu hiệu cho thấy người tạo ra nó đã đổ rất nhiều tâm huyết vào đây.
Nốt trà Lapsang đôi khi có thể hơi đắng quá mức đối với tôi. Nếu nói về việc uống, đây là loại trà không phải ai cũng thích, và trong hơn 6 năm sống ở Trung Quốc, tôi chỉ gặp vài người thường xuyên uống loại này. Nó là một hương vị kén người dùng, kiểu như phô mai xanh, cá cơm hay mắm tôm vậy. Cả ba thành phần hòa quyện mượt mà để tạo nên một con quái vật thực thụ. Bạn nhất định phải thử, thực sự phải thử đấy.