Treacle đúng là một cực phẩm mùi thuốc lá luôn, khác hẳn với cái chất chung của nhà Pineward. Nói thật là em này không đùa được đâu. Ông Nick (perfumer) bảo Eldritch là mùi "thách thức", nhưng mình thấy Treacle mới thực sự là định nghĩa của sự táo bạo và liều lĩnh.
Nhất là lúc mới xịt ấy. Mùi trà Lapsang Souchong (loại trà đen hun khói gỗ thông mà ông Nick cực kỳ mê) hiện lên rõ mồn một. Đừng vội đánh giá em nó ngay từ nốt đầu nhé, vì chính mình đôi khi cũng thấy "hết hồn" lúc mới xịt. Nó là một tổ hợp mùi khói, hắc ín, kiểu khói gỗ hơi thiên về mùi thịt/than bùn, làm mình liên tưởng đến thịt xông khói hoặc một ly rượu Islay đậm đặc. Bao quanh cái lớp khói đó là mùi thuốc lá Burley cực kỳ thật, đậm và đặc. Mình dám cá là còn có thêm vài loại thuốc lá khác nữa, vì mình ngửi thấy cả chút ngọt ẩm, vani của thuốc lá Cavendish, rồi dần dần là chút nhẹ nhàng, xanh mướt của thuốc lá Virginia.
May là cái "bức tường" khói đó tan đi khá nhanh. Chẳng mấy chốc, mùi khói chỉ còn thoang thoảng ở phía sau, nhường chỗ cho một "quả bom" thuốc lá thực thụ. Có cả chút ngọt ngào của mật mía (black treacle) và mật ong rưới lên trên, cùng với nốt vani cân bằng, có thể là đặc trưng của chính thuốc lá. Càng về sau, mùi hương càng trở nên êm ái, ngọt ngào kiểu vani hơn, bớt gắt hơn. Đến một lúc nào đó, cái mùi khói nồng lúc đầu chỉ còn là ký ức, thay vào đó là hương gia vị đinh hương ấm áp, ngọt nhẹ của lớp vỏ thuốc lá hiện lên rõ rệt.
Treacle có thể không mang lại cảm giác "du hành" hay phức tạp như vài mùi khác của Pineward, nhưng nếu xét riêng về nước hoa thuốc lá thì em này chấp hết mọi đối thủ, có chất riêng và kỹ thuật xử lý cực đỉnh. Nó không đưa mình đến những cánh đồng mùa thu hay khu rừng phép thuật của Tolkien, nhưng lại là một "quả bom" thuốc lá đậm, táo bạo, hơi ngọt gần như hoàn hảo. Nó gợi nhắc về mùa thu, mùa đông với không khí se lạnh – giống như một chiếc chăn ấm áp, vỗ về nhưng bên ngoài lại có vẻ phong trần, gai góc.
Đừng nhầm em này với Tom Ford Tobacco Vanille, PDM Herod hay Mancera Red Tobacco nhé. Đúng là có chút gia vị lễ hội, chút vani trầm ấm và độ xanh của lá, nhưng nếu bạn lấy mấy chai kia làm chuẩn thì Treacle sẽ "túm cổ" bạn và hét thẳng vào mặt rằng: "Đây mới là mùi thuốc lá absolute thật sự nè!". Và một khi đã thuyết phục được bạn, em nó sẽ ôm chầm lấy bạn bằng một sự ấm áp, mềm mại và cực kỳ dễ chịu.
Có lẽ đây là mùi thuốc lá mình thích nhất, và thực sự là món phải thử cho bất kỳ ai mê tobacco. Đỉnh thực sự. À, để chốt hạ một lần cho rõ: Treacle KHÔNG HỀ giống Slumberhouse Sova, tuyệt đối không nhé, chẳng liên quan gì nhau luôn. Còn với Jeke thì mình thấy có điểm tương đồng về sắc thái thuốc lá, nhưng Treacle đi theo hướng táo bạo hơn, tối hơn và ít ngọt hơn, DNA hoàn toàn khác. Phải "hành" Jeke ra bã, tống vào gulag một thời gian rồi bắt thay đổi tư duy thì may ra mới giống Treacle được... nhưng thôi, cứ coi như là có vài điểm chung đi. Hy vọng review này giúp ích cho mọi người :)