Trời đất quỷ thần ơi, cái quái gì thế này? Thằng cha nào bị mất khứu giác mà lại nghĩ cái thứ quái thai mùi hương này là một ý tưởng hay ho vậy? Terroni của Orto Parisi à? Với mình thì nó giống 'Terrible-oni' (Terroni kinh khủng) hơn. Alessandro Gualtieri, ông đang hít cái gì mà chế ra cái trò hề mùi hương này thế? Ông nhầm phòng phấn của bà nội ông với sườn núi lửa đang hoạt động đấy à? Để mình nói cho ông biết nhé, nếu đây là mùi của dung nham phun trào, thì mình chắc là Giáo hoàng của Vương quốc Mâm xôi rồi.
Người ta cứ bảo là chạm tay vào đất thì có gì đó mạnh mẽ lắm. Thôi thôi, mấy ông thần mê mùi đất ơi, có một thứ còn 'mạnh mẽ' hơn nhiều: đó là tống mũi vào một thùng kẹo bông gòn rồi hít cho đến khi tế bào não tự sát tập thể ấy. Để mình mổ xẻ cái hiện trường vụ án mùi hương này nhé. Nốt hương đầu là mâm xôi? Ừ, vì chẳng có gì gọi là 'quái thú lửa của thiên nhiên' mà lại giống một loại quả mọng mọc trên mấy cái bụi cây bé xíu, yếu ớt như thế này cả. Nó giống như kiểu cố gắng đe dọa ai đó bằng cách tát họ bằng một chiếc khăn lụa thấm đầy nước mắt trẻ con vậy. Còn nốt giữa á? Bạch dương, hổ phách và benzoin? Chúa ơi, cứ như thể họ đang cố tình biến cái mùi này thành loại nước hoa xịt phòng gây lú nhất thế giới ấy. 'À vâng, một mùi hương sâu lắng, mãnh liệt của... một đại lý xe hơi thơm mùi rừng rậm.' Giỏi lắm, mấy ông điên ạ.
Nhưng cú chốt, cái đỉnh điểm của sự thất bại này chính là nốt cuối. Vetiver, gỗ guaiac, tuyết tùng - ok, nghe cũng ra gì đấy. Nhưng rồi BÙM! Xạ hương, hoắc hương, tonka, rêu và vanilla ập đến như một băng đảng tội phạm, biến một mùi gỗ có tiềm năng thành một cơn ác mộng đầy mùi phấn rôm khiến ngay cả mấy bà drag queen cũng phải đỏ mặt. Đây chẳng phải mùi hương lấy cảm hứng từ rễ cây hay đất đai quanh núi Vesuvius gì cả. Đây là mùi hương lấy cảm hứng từ giấc mơ ướt át của một con kỳ lân về một bữa tiệc sinh nhật trong rừng tiên thì có. Nó 'đất' chẳng khác gì một cái cây nhựa, và 'mãnh liệt' chẳng khác gì một con mèo đã bị thiến đang phê thuốc Valium.
Muốn có mùi núi lửa á? Cầm một cục lưu huỳnh rồi tự đốt cháy bản thân đi. Nó còn thật hơn cái thứ giả tạo đầy mùi phấn này, mà chắc là còn lưu hương lâu hơn nữa. Terroni thực sự là một cái tát vào mặt những người miền Nam Ý tự hào, biến di sản rực lửa và nồng cháy của họ thành một trò đùa đầy mùi trái cây và vanilla. Nếu cái thứ này mà được coi là 'sâu sắc' và 'mãnh liệt' trong giới nước hoa hiện nay, thì mình thà đốt luôn cái mũi của mình rồi đi sống đời mất khứu giác cho xong.