Quốc Khánh Trương
mình nghĩ ý đồ của Gaultieri khi tạo ra mùi hương này là để gói gọn cái bản chất của lửa trong tự nhiên. Các nốt hương chính mang cảm giác như đang cháy, kiểu cháy dữ dội ấy. Giống như một cuốn sách giáo khoa bị thiêu rụi trong một lớp học nhỏ, hay vùng rìa của một khu rừng bị cháy đen thui. Sau đó, mùi hương bắt đầu có chút ngọt ngào từ nốt quả mâm xôi. Mâm xôi là một trong những loài thực vật đầu tiên hồi sinh từ đống tro tàn của đám cháy, và mình nghĩ đây chính là cách Gaultieri truyền tải mục đích của lửa trong tự nhiên, chứ không chỉ đơn thuần là mô tả sự tồn tại của nó. Vị ngọt của mâm xôi mang lại cảm giác tích cực, đối lập hoàn toàn với sự hủy diệt của lửa. mình tin rằng nốt mâm xôi (và cả nốt rêu nữa) là minh chứng cho ngọn lửa và sự tàn phá mà nó gây ra như một vòng tuần hoàn tự nhiên. Khi rừng bị thiêu rụi, nó lấy đi chất dinh dưỡng để rồi truyền lại cho thế hệ rừng tiếp theo, cho những cây mâm xôi và rêu của khu rừng mới sau này. Tóm lại: 2/10, mùi tệ vãi.